Diễn đàn 4rKingGame.Com

-‘๑’ 4rKingGame.Com -‘๑’

Diễn Đàn Thông Tin Giải Trí - Chia Sẻ Game Hàng Đầu



[Fanfiction] Có một điều em không biết: Anh yêu em! (Full)552

Chuyển đến trang : Previous  1 ... 6, 7, 8 ... 10 ... 14  Next

☆Jin Nguyễn☆
Danh hiệu[BQT] Điều Hành Tối Cao

[BQT] Điều Hành Tối Cao

Chap 54

- Bạn có cần phải làm vậy ko? Bạn đâu phải là osin của mình? – Thiên
Bảo phát bực khi thấy Hân Hân đang loay hoay rửa chén trong bếp.

- Cần chứ! Mình nấu thì mình phải dọn. Đó là nguyên tắc rồi! – Hân Hân nói vọng ra.

Thiên Bảo đành lắc đầu chịu thua với cô gái cứng đầu này. Cậu đang
chăm chú để cố nhớ lại cô gái ấy, cô gái mà chính cậu đã hứa sẽ lấy làm
vợ sau này. Khuông mặt, mái tóc, đôi mắt, tất cả chỉ là những hình ảnh
hết sức trừu tượng, là ảo ảnh, mà đã là ảo ảnh thì thật khó để nắm
bắt...

- Này, cậu ngủ thật à? – Hân Hân hươ tay trước mặt Thiên Bảo.

Không nghe thấy tiếng trả lời, cô chỉ biết thở dài rồi ngồi xuống ghế
nhìn cậu. Vẫn khuôn mặt ấy, vẫn con người ấy nhưng trái tim ấy thì đã
không còn có khoảng trống nào để cô chen chân vào nữa rồi. Cậu đã hoàn
toàn thay đổi, cậu đã không thuộc về cô nữa, cậu quá xa vời mà bàn tay
nhỏ của cô không thể với tới. Thôi vậy, dù sao cô cũng nên từ bỏ nhưng
từ một ngóc ngách nào đó, cô vẫn luôn áo ước rằng có một ngày, Thiên Bảo
sẽ nhớ ra cô, nhớ lại tất cả những kỷ niệm mà cả hai thật có, khoảng
thời gian ấy mới thật hạnh phúc làm sao...

- Bạn ko có vấn đề gì chứ? Sao lại ngồi cười một mình thế kia? – Tiếng
Thiên Bảo làm Hân hân sực tỉnh. Cô bạn lại cười và định chào tạm biệt
thì bị Thiên Bảo chặn họng bằng lời đề nghị mà đúng hơn là ép buộc:

- Ngồi xuống xem cùng tôi.

- Xem gì? – Hân Hân ngước nhìn cậu đầy tò mò.

- Xem mới biết chứ tôi có biết gì đâu. – Thiên Bảo nhún vai. Lúc
chiều, thằng đàn em phát cho hai đại ca của FM mỗi người một cái đĩa và
dặn xem vào đêm valentine cùng với người yêu. Lúc nãy nhớ ra nên muốn
xem thử xem sao.

“Tách” Đĩa tra vào đầu.

Thiên Bảo lại chỗ và ngồi cạnh Hân Hân.

1s 2s 3s và màn hình hiện lên.

-Ahhhhhhhhhhhhh! – Hân Hân hét lên nghe điếng người và ôm chầm lấy cổ người con trai bên cạnh.

Ngay cả Thiên Bảo, dù muốn hét lắm nhưng cứng họng, không thể cất lên
tiếng nói được. Nhìn cái đầu nhỏ bé đang núp vào người cậu, cậu mới hiểu
vì sao cái này phải xem cùng với người yêu trong ngày valentine.

Những âm thanh rợn người vang vọng khắp phòng khách với màn hình ti vi
cứ y như thật. Những cái xác rũ rượi treo lơ lửng trên ngọn cây cao đu
đưa theo làn gió tử thần. Máu, máu chảy thành một dòng suối hay đúng hơn
là dòng suối nhuộm một màu đỏ của chết chóc. Và tiếp đó là những bóng
ma với khuôn mặt trắng bệch, tô rõ thêm đôi mắt sâu hoắm với cánh mũi
cao và hai răng nanh nhọn hoắc.

<Híc, tác giả không tả nữa đâu, sợ chết khiếp rồi!!!>

Âm thanh kéo dài bỗng dưng lại tắt ngủm và không gian rơi vào trạng thái không trọng lượng đối với hai người...

“Đại ca”

Tiếng gọi từ đâu đó phát ra làm Hân Hân hoảng sợ nhưng ngay sau đó thì trấn tĩnh được, hình như là nhờ...Thiên Bảo.

Màn hình ti vi tối đen như mực, chỉ vang lên tiếng nói của một tên đàn em, chính là chủ nhân của đĩa ma này.

“Chúc đại ca và chị dâu một valentine vui vẻ. Chị dâu ơi, đừng ôm đại
ca nữa, ngạt thở bây giờ” Kèm theo đó là điệu cười “man rợn”.

Nghe đến đó, Hân Hân đỏ mặt quay lưng lại. Có phải nó muốn ôm đâu cơ
chứ? Thiên Bảo chỉ khẽ cười. Tên đó là người mà cả cậu lẫn Thiên Minh
đều quý nên chắc chắn ko thể trừng phạt được rồi. Nhưng cái cậu cười ko
phải vì cái trò ngốc nghếch kia mà là vì điệu bộ của Hân Hân.

- Mình về đây! – Hân Hân vẫn ko nhìn cậu mà đứng dậy đi thẳng.

- Suýt nữa thì quên hôm nay là valentine, tiêu tốn thời gian của bạn
rồi, chúc valentine vui vẻ nhé! – Thiên Bảo cho tay vào túi và nói.
Trong lòng cậu dường như, một đốm lửa nhỏ nào đó đã được nhóm lên.

Trong lúc đó, tại một căn nhà lớn, trong một căn phòng nhỏ ấm áp, trên
một chiếc giường màu hồng xinh xắn, một cô bé đang mân mê chiếc điện
thoại màu hồng với nụ cười luôn thường trực trên môi.

“Anh Key, chúc anh một valentine ngọt ngào và dĩ nhiên là anh không cô đơn vì bên anh vẫn còn có Hoài An mà! *Nháy mắt*”

Send....

Tin nhắn được gửi đi nhưng không nhận được hồi âm. Đó là điều mà Hoài
An đã đoán trước bởi nếu có một tin nhắn được gửi lại cho cô bé với nội
dung không làm tổn thương cô thì người mà cô gửi tin không phải là Key
mà cô thích nữa rồi.

“Nhớ là em đang theo đuổi anh và đó là quyền của em. Anh có thể tránh mặt em nhưng không thể tránh cả đời đâu!”

Send...

===============================

Sáng sớm, lại lịch trình cũ, lại lên xe, lại đến trường cùng Lâm Duy.
Nó tiu nghỉu ngồi dựa đầu vào thành xe nhưng mà cây muốn lặng mà gió
chẳng ngừng, Lâm Duy lại réo rắt:

- Cô thấy cây bèo đó đẹp không, Lam Bình? – Rõ ràng là cô ý nhấn mạnh tên nó mà. Nó mím môi chịu đựng.

- Hôm nào chắc xin ông nội về quê để ôm lên cho cô một đống bèo xanh nhỉ? – Lại tiếp tục, lại chịu đựng.

- Mà bèo thì sống trong môi trường thế nào nhỉ? Lát phải tra để dạy cô
cách chăm sóc mới được, cô hậu đậu quá! – Lần thứ n Lâm Duy lên tiếng
và cũng là lần thứ n nó chịu đựng.

Nhưng lần thứ n cũng là lần cuối cùng. Nó quay phắt lại, hai mắt long lên:

- Sức chịu đựng của con người có hạn thôi nhé! Anh đừng có mà được
đằng chân lên đằng đầu, lát nữa đến trường anh sẽ biết tay tôi!

Hai con người với hai tâm trạng khác nhau hoàn toàn đang sánh bước cùng nhau trên hành lang.

- Hôm nay đến sớm nhỉ Lam Bình – Key chạy đến vỗ vai Lâm Duy và khoác vai nó.

Nó cười hì hì. Một lát sau, cả Jun và Nguyên Hoàng đều đến và chưa đầy
một phút sau thì cả một đoàn kiến lại chạy đến bu quanh 4 cây kẹo ngon.
Riêng nó, nó mờ nhạt...

- Họ đẹp trai thật!

- Hôm qua không thấy ai trong số họ ở bar.

- Đi chơi với người yêu rồi mà!

- Bla...bla...bla...

Bốn chàng trai BF cố xô đẩy để chọn đường đi, nó thì bị kéo xoành xoạch y như búp bê vậy.

“Bụp” Cái bóng đèn nổ lên trong đầu nó, một ý tưởng kỳ quái vụt chạy
qua suy nghĩ. Nó mỉm cười nham hiểm và bước lại chỗ Lâm Duy, phải cố
chen lấn lắm mới rờ tới được cậu.

- Cười đi nào! Điều kiện đấy, chưa thực hiện đâu nha! – Nó thì thầm và cười thật tươi mặc cho mặt Lâm Duy biến sắc.

- Mọi người ơi, nếu tôi làm hoàng tử của quý vị cười thì mọi người có
thể dọn đường cho tôi vào lớp được ko? – Nó chỉ chỉ về phía Lâm Duy.

Cả đám đông im lặng nhìn nhau, nố bí quá mới nghxi ra tuyệt chiêu, Nếu
ko dùng cách này, thể nào cũng ko nguyên vẹn mà chui ra.

Rồi tiếng vỗ tay đôm đốp.

Đáp lại là tiếng Á của Lâm Duy. Lúc nãy, nó dẫm lên chân cậu ra hiệu bảo cười ý mà.

Cậu tức lắm nhưng chẳng làm được gì. Dù sao cũng kí rồi, cũng hưuá rồi, nếu ko thực hiện thì còn đâu là danh dự nữa hả trời?

Lâm Duy hít một hơi thật sâu trong khi “khán giả” nín thở. Ba chàng trai còn lại đơ ra một lúc rồi cũng tủm tỉm cười theo.

Cuối cùng thì nó đã trả thù được vụ trên xe hồi sáng và kết quả sau nụ
cười sáng giá với hàng loạy máy ảnh, điện thoại làm việc hết công suất
là nó đường đường chính chính rời khỏi đám đông mà tóc và áo quần ko hề
bị xộc xệch mặc dù lúc nãy có xô xát vài cái.

Bỏ lại sau lưng đám hỗn loạn và bước vào lớp, nó khoái trí mỉm cười....


==================================

☆Jin Nguyễn☆
Danh hiệu[BQT] Điều Hành Tối Cao

[BQT] Điều Hành Tối Cao

Chap 56

Ra về, nó nghiễm nhiên là đoán trước được tình hình khi mà lúc sáng đã
chọc tức Lâm Duy như vậy. Hân Hân thì không thấy mặt mũi đâu và nó biết
là cô bạn đang ở bên cạnh người mà cô thích.

- Này này Băng Di, chờ với! – Nó chạy hớt hải ra cổng trường.

Con nhóc đứng lại một hồi, nhìn nó ngạc nhiên. Nó không nói gì, chỉ kéo tay con nhóc bước đi một cách ung dung.

- Bạn không bận chứ? – Nó hỏi vu vơ.

- Không.

- Vậy đi chơi với mình nha? – Mắt nó sáng lên.

- Chơi? Tôi chưa thử bao giờ.

- Yên tâm, mình hứa sẽ làm bạn vui mà! – Nó nháy mắt nhưng đúng là
nhân tính không bằng trời tính, vừa đi được một đoạn, bài nhạc chuông
quen thuộc lại vang lên.

“If you wander off too far, my love will get you home. If you follow the wrong star, my love will get you home....”

- Alo – Nó hí hửng.

- <Anh Jun đây! À...umk.... em giúp anh một việc được ko?> - Jun ngập ngừng.

- What?

- <Bây giờ anh bận lắm nhưng mà hôm nay người giúp việc về quên hết rồi, bé Jen lại ở nhà một mình...> - Jun than thở.

Nó thở dài, đoán ra được ý của anh chàng.

- Anh muốn em qua nhà dẫn bé Jen đi chơi?...

- <Ok, chuẩn ko cần chỉnh> - Jun búng tay cái tách mà nó có thể nghe rõ qua điện thoại.

- Chưa hết, còn anh thì tha thẩn ở mấy quán bar hay... lại đánh nhau trận gì? – Nó tọc mạch.

- <Đâu có! - Jun chối đây đẩy. – Anh biết em tốt bụng, làm sao có
thể gặp nạn mà không giúp, thấy chết mà không cứu cơ chứ? Lam Bình
nhỉ?> - Jun dỗ ngọt.

- Thôi thôi, đừng giở bài đó, lát nữa em sang rước cô công chúa nhà
anh, được chưa? – Nó nói rồi gập máy. Thật bực mình mà, muốn đùn đẩy
trách nhiệm cho nó đây mà. Mặc dù nó rất quý bé Jen nhưng mà không thể
để ông anh trai lộng hành vậy được? Nó quay sang con nhóc cầu cứu rồi cả
hai cùng thẳng hướng nhà Jun mà tiến.

Bé Jen là một bé gái có ngoại hình dễ thưỡng, lém lỉnh, lại rất hay
cười. Nó quý con bé từ lần gặp đầu tiên <mới gặp có một lần à>, vả
lại, Jen là em gái độc nhất của Jun nên nó xem Jen như em gái mình vậy.

Lúc nó và Băng Di dừng lại trước cổng thì một bé gái chừng 6 hay 7
tuổi chạy lại ôm chầm lấy nó, cười rặng rỡ để lộ cái răng khểnh thật
xinh:

- Chị Lam Bình! Anh Jun bảo chị sẽ dẫn Jen đi chơi. – Nói đoạn, con bé
quay sang Băng Di nãy giờ đứng nhìn Jen với vẻ thích thú hiếm có – Chị
này là...

- Chị ấy là bạn của chị, Jen làm quen nha! – Nó xoa đầu con bé.

- Em chào chị ạ, em tên là Jen, năm nay em 7 tuổi, em học lớp 1B
trường Wayfair, đường XYZ. – Con bé xổ một tràng dài làm cho nó và Di
đứng nhìn nhau ngơ ngác.

Sau khi lấy lại bình tĩnh, Di khẽ cười rồi cúi xuống xoa đầu Jen, nói nhẹ:

- Chị là Băng Di, năm nay chị 17 tuổi, chị học lớp 11A3 trường BFM, đường ZYX.

Nó nhìn cô bạn đi cùng với vẻ ngạc nhiên, hiếm khi thấy cô nàng thân
thiện với ai như vậy, nhưng nó không hề biết rằng cô bạn đó rất có tình
cảm với trẻ con, đặc biệt là đối với đứa bé như Jen.

Cả ba người cùng leo lên xe và cười nói rôm rả.

- Anh Jun đi đâu vậy Jen? – Nó cố gắng moi tin tức.

- Em ko biết ạ, chỉ thấy sáng giờ ảnh bận lắm. – Jen thành thật – Chị
ơi, Jen muốn chơi trò kia – Con bé chỉ cỉ tay về phía những vòng quay.

Đáp lại là một cái xoa đầu nhẹ và một nụ cười thật tươi, bé Jen được
nó và cô bạn thân dẫn vào trong một hộp khối màu hồng nhạt. Con bé khoái
chí lắm, hét thật lớn mặc cho gió cứ tát đều vào mặt. Cả ba chị em xuôi
dạt và ngã nhào về bên góc theo quán tính mỗi khi vòng quay đến bước
ngoặt.

- Jen bám kỹ vào đấy! – Nó kéo áo con bé đang mải miết la ầm ĩ.

- Vâng ạ! – Con bé hét lên để những lời đó không bị gió cuốn trôi.

Cô bạn đi cùng nó – Băng Di – nãy giờ cười rất tươi. Cô không hề hay
biết rằng có một người đang nhìn mình bằng đôi mắt ngạc nhiên. Tại sao
lại có thể cười tươi như vậy?

- Jen, ăn kem đi! – Di rủ rê.

- Chị Di ơi, mua bóng bay! – Jen cất giọng trong veo.

- Jen Jen ơi, lại đây chụp ảnh nào, cười lên nhóc. – Di cười tươi kéo tay con bé về phía mình.

Thế đấy, chẳng mấy chốc, hai chị em đã làm thân với nhau, chẳng mấy
chốc, nó bị cho ra rìa. Nó giờ không còn tồn tại trong mắt hai con người
ham vui kia rồi, nó giờ cứ như người dưng, dù có nói gì, có dùng biện
pháp nào đi chăng nữa cũng không có cách nào ngăn cản cái máu ăn chơi
của một con bé 7 tuổi và một con nhóc 17 tuổi.

11h, nó hét toáng lên làm mọi sự chú ý đổ dồn về mình:

- KHUYA LẮM RỒI! VỀ THÔI.

- Hơ...hơ...về thôi Jen – Di tỏ ra sợ hãi. <chỉ là tỏ ra thôi!> - Không chị lại mang danh là bắt cóc trẻ em.

Cả ba cùng leo lên chiếc xe. Hai cái mặt hả hê, thích thú, nói luyên
tha luyên thuyên. Một cái mặt thì hậm hà hậm hực, tức giận vì chỉ sống
chưa không tồn tại.

- Hôm khác chị Di tới nhà Jen chơi nha! Jen cho chị xem nhiều thứ đẹp lắm – Jen mời mọc hay đúng lơn là dụ dỗ.

- Uk, được mà.

Nó giờ dây cũng hòa được vào câu chuyện không đầu không cuối của hai con người này nên thỉnh thoảng cũng đệm được vài câu.

Từ đằng xa, một khuôn mặt đằng đằng sát khí bước đến, tay lăm lăm con dao sắc bén.

Tội nghiệp cho ba chị em, mãi mê nói chuyện chẳng để ý gì xung quanh cả, chẳng để ý mối nguy hiểm đang đến gần.

Ánh sáng của lưỡi dao phản chiếu, hắt vào mắt Di, con nhóc lập tức quay về phía con người cầm dao, giọng dọa dẫm:

- Ai đó? Muốn gì? – Con nhóc nheo mắt bởi phe mình ở ngoài sáng, kẻ địch ở trong tối.

- LAM BÌNH!!!!!!!!!!! – Tiếng hét phát lên từ bóng đêm với cái giọng
kinh rợn và tức giận cực độ. Xem ra còn có người tức giận hơn nó lúc
nãy. Nó đang cố nhớ ra xem có ai hận nó đến độ cầm cái vật sáng sáng,
sắc lẻm kia đe dọa nó hay không.

Tiếng bước chân tiến gần. Di nhanh chóng kéo bé Jen về phía sau mình.
Con bé biết điều cũng tỏ ra sợ hãi nhưng lại ngạc nhiên hơn khi nghe
thấy tên đó hét lên.

Khuôn mặt kẻ đó phơi bày rõ mồn một dưới ánh sáng. Cả ba cặp mắt ếch trố ra nhìn.

- Anh... anh Jun?!? – Nó và bé Jen ngạc nhiên.

- Là...là anh à? – Con nhóc cũng ngạc nhiên không kém khi nhận ra tên con trai đầu tiên làm con nhóc chủ động nói chuyện.

- ĐI ĐÂU GIỜ NÀY VỀ? – Jun không để ý gì đến hai người còn lại, chỉ
lao vào nó mà chực ăn như một con hổ đói lâu ngày – SUÝT NỮA THÌ BÁO
CẢNH SÁT RỒI ĐÓ NHỎ KIA.

- Hơ...anh bảo em dẫn bé Jen đi chơi mà! – Nó thanh mình.

- Chơi mà 11h30 mới về, có biết trẻ con đi chơi đêm nguy hiểm lắm không? – Jun hơi hạ giọng.

- Anh Jun... anh sao lại cầm con dao lăm lăm thế kia? Jen sợ... – Jen níu áo Jun nũng nịu.

- Tại nhóc hết đó! Đang gọt trái cây ăn thì bị pama đuổi ra khỏi nhà
để tìm nhóc. – Jun xoa đầu Jen rồi quay sang cô gái bên cạnh, chết đứng
khi nhận ra cô gái đó.

Nó hươ hươ tay trước mắt Jun, ghé vào tai rồi...thì thầm:

- Hai người quen nhau hả? Chuyện tình sét đánh sao?

Bé Jen tủm tỉm cười làm hai nạn nhân trong cuộc bối rối.

- Chào! – Di đánh trống lãng, tránh ánh mắt soi mói của nó và bé Jen.

- Thật ko ngờ lại gặp bạn ở đây! – Jun gãi đầu.

- Về thôi Lam Bình – Kéo tay nó – Chị chào Jen nhá! – Nháy mắt với bé
Jen nhưng với Jun thì chỉ một câu củn lủn như lúc nãy – Chào!

Không hiểu sao, anh chàng lại thấy thất vọng cực kỳ. Ít ra ấn tượng về cô nàng này cũng không thể phai nhanh đến vậy được!?!

- Hôm nay rất may là em không bị mắng, tất cả là nhờ ai đó – Nó đá
lông nheo rồi nghiêng đầu về phía Băng Di, cô bạn không nói gì, chỉ lẳng
lặng leo lên xe.

Jun nhìn theo chiếc xe màu vàng chanh khuất dạng rồi cũng nhanh chóng
dẫn cô em gái nghịch ngợm vào nhà, trên tay vẫn lăm lăm cây dao gọt hoa
quả...

==================================

- Băng Di, Hân Hân, đi ăn nào! – Nó khoác tay hai cô bạn rồi kéo xuống canteen.

Không biết là cố tình hay chỉ là vô ý, nó lôi bạn mình ngồi ở cái bàn
khuất đằng sau mà lúc bấy giờ đã có bốn chủ sở hữa. Là BF.

- Có nhất thiết phải ngồi bàn này không? – Lâm Duy nhăn nhó.

- Có, nhất thiết phải là bàn này! – Nó nháy mắt rồi ngồi xuống.

Thức ăn dọn ra và điều đặc biệt không hiểu sao bữa ăn trưa này toàn
những món...cay. Nhìn vào là một màu đỏ chói lóa. Nó mặc kệ, nó biết ai
là người bày trò nhưng mà nó đâu phải là con người dễ bị hạ gục đến vậy.
Hít một hơi thật sâu, nó húp lấy húp tô canh đầy ớt.

Hân Hân làm quen với những món cay từ lúc mới bước vào công việc nội
trợ nên việc ăn những món này là không hề quá sức đối với cô.

Nhưng còn một người, một người ngồi cạnh nó thì mồ hôi rịn cả trên
trán, răng cắn chặt lấy đôi môi đỏ mọng, hai tay xiết vào nhau và lâu
lâu lại run lên.

- Di, bạn không ăn được cay sao? – Nó quay sang hỏi.

- Lớn thế rồi mà đến món cay cũng không ăn được. – Jun vừa gắp lấy gắp vừa lên tiếng mỉa mai.

-......... – Con nhóc nhíu mày nhìn chàng trai vừa nói.

- Tôi nói không đúng sao? Bạn ko ăn được cay còn gì? Mà hình như con
nít mới sợ cay như vậy? Mồ hôi chảy đầy trên mặt rồi kìa – Anh chàng vẫn
không tha.

-.........

- Người không ăn cay sao lúc đầu còn đi chung đêr ăn cơ chứ? – Jun,
quả thật chính cậu cũng không hiểu sao mình lại nói những lời thế này?

“RẦM” Tiếng đập bàn làm những chiếc dĩa thức ăn trên mặt bàn rung chuyển. Con nhóc đứng dậy rồi bước ra khỏi canteen.

Nó và Hân Hân cũng vội chạy đuổi theo, không quên ném cho Jun một ánh nhìn nãy lửa.

- Jun, cậu sao vậy? – Lâm Duy lay vai Jun.

- Trước giờ có thấy cậu ta nói cô gái nào nặng lời vậy đâu? Dân sát gái mà! – Nguyên Hoàng khó hiểu.

Chỉ có Key là im lặng, anh nhìn theo con nhóc đang bỏ chạy rồi lại nhìn gương mặt thẫn thờ, đờ đẫn của Jun, khẽ lắc đầu...

Ra về, nó lại “cặp kè” cùng chồng. Trên xe cứ thở dài mãi, nó lo cho
Băng Di, không hiểu vì sao phản ứng ghê vậy? Chắc là lòng tự trọng cao
ngất và không muốn ai trêu là con nít. Mà Jun cũng quá đáng thật, hôm
qua còn tưởng hai người này sẽ là một cặp trời sinh, ai ngờ hôm nay lại
như nước với lửa.

“I'll come running, to see you again

Winter, Spring, Summer or Fall,

All you've got to do is call,

And I'll be there, yes I will,

Điện thoại Lâm Duy réo. Không biết đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy
ămtj câu tái nhợt rồi đanh lại vẻ giận dữ. Cậu đột ngột quay xe mà không
hề để ý trên xe còn có một người khác ngoài cậu...

Xe chạy với tốc độ kinh hoàng. Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên nhưng nhìn mặt Lâm Duy, nó vẫn thấy sợ, rất sợ...

Chiếc xe phanh gấp làm nó chúi người về phía trước theo quán tính. Nó
nhận ra nơi này, chính là nơi lần trước Lâm Duy đánh nhau bị thương và
gọi nó đến nhưng sao lại đến đây? Không lẽ lại sắp phải đổ máu?

- Chúng mày là bọn nào? Sao lại dám làm loạn ở địa bàn người khác vậy?
– Lâm Duy gào lên làm cả đám người kia quay lại nhìn và kéo nó ra khỏi
đống suy nghĩ mà đến Lâm Duy xuống xe lúc nào cũng không biết.

- Sao đến đây? – Nguyên Hoàng và Key chạy lại đẩy Lâm Duy đi.

- Các cậu hay nhỉ? Có phúc cùng hưởng còn có họa tự chịu phải ko? – Lâm Duy tức giận ra mặt.

Nguyên Hoàng và Key lặng người rồi không hẹn mà gặp, cả hai cùng đấm dúi vào người Lâm Duy:

- Cái thằng, thông tin nhạy phết. Lại làm quen đi! – Rồi kéo cậu vào trước mặt tên cầm đầu kia.

- Mày là? – Lâm Duy ngờ ngợ.

- Quên nhanh tao vậy? Thắng, thằng Thắng mấy năm trước vào tù vì bọn
mày đó, nhớ chưa? – Tên kia cười khinh bỉ. Trên mặt hắn, một vết sẹo dài
kéo từ mắt xuống tận khóe miệng.

- Thắng? – Lâm Duy lặp lại, cậu dường như đã nhưos được ít nhiều về tên này.

Mấy năm trước, đàn em BF trong một chuyến đi chơi tự ý mà không có sự
cho phép của thủ lĩnh hội đã gây ra họa lớn. Vô tình dính vào vụ buồn
bán ma túy gì đấy và bị giữ lại tìm kẻ cầm đầu. Tên Thắng chính là kẻ đã
lãnh đạn thay cho cả lũ và hắn bị tống vào trại huấn luyện trẻ vị thành
niên, còn cả bọn thì an toàn.

- Nhớ chưa, đại ca? Năm đó biết tau bị oan mà chẳng ai trong số 4 đứa
công tử nhà giàu tụi bây nghĩ cách cứu tao ra. Tụi bây đúng là một lũ
chó mà! – Hắn ta chỉ thẳng tay về phía 4 chàng BF.

- Tụi tau đã nghĩ cách... – Key chưa nói hết câu thì hắn đã nhảy vào.

- Nghĩ ư? Cách của tụi mày là ngồi đợi cho đến khi tau ra à? Tụi mày
nghĩ cách ư? Nếu mà trong lòng còn nghĩ đến tau vì tụi mày mà phải chịu
bị mất tự do thì cái vết sẹo xấu xí này có xuất hiện ở đây ko? – Hắn ta
đưa tay lên mặt, chỗ vết sẹo đang hoành hành – Sao? Ghê tởm lắm hả? Kinh
dị alứm hả? Tụi mày sướng ko? Sướng ko khi nhìn tao bị vậy? – Hăn tiếp
tục nói, tiếp tục mắng.

Dù sao thì cả bọn cũng có lỗi, lúc đó còn nhỏ dại, đâu ai nghĩ lại ra nông nổi này huống hồ lần đó là bị oan? Lâm Duy lắc đầu:

- Tau xin lỗi mày đã để mày chịu vất vả.

- Xin lỗi? nếu xin lỗi có thể giải quyết được tất cả thì trên đời này
cần gì pháp luật hả? – Hắn ta bắt đầu lên cơn điên loạn, tưởng như có
thể giết ngay tất cả ở đây.

Tình hình hiện nay là quân số không chênh lệch là bao. Nhưng tên Thắng
kia thời đó còn được mệnh danh là sát thủ, chỉ cần hắn muốn giết, ko ai
có thể cản được. Ko chỉ võ cỗng thâm hậu mà cái đầu đa mưu của hắn cũng
khiến cho mọi người sợ hãi tránh xa. Hắn đã chịu khổ một thời gian dài
và chẳng có lý gì hắn lại bỏ qua cho những người đã khiến hắn chịu khổ
cả.

- Mày muốn gì? – Nguyên Hoàng đi thẳng vào vấn đề.

- Tao muốn... bọn mày, bốn đứa bọn mày và nhất là tên đó – chỉ thẳng
về Lâm Duy – phải chịu những nỗi đau còn đau hơn những gì tau đã cắn
răng chịu đựng.

- Thử chút xem bọn mày có tiến bộ gì không. – Hắn phẩy tay và lập tực
cả đám đàn em hắn xông ra trận. Lực lượng đồng đều nhưng không thể không
cẩn thận với tên này bởi những mưu mô của hắn. Hắn có thể làm bất cứ
điều gì chỉ cần đạt được mục đích.

- Ổn chứ? – Lâm Duy hỏi ba tên bạn đang đứng xung quanh mình.

- Ok! – Đồng thanh.

Chưa được một nửa của trò chơi, thì một cái giọng đã vang lên phá đám:

- DỪNG NGAY!!!!!!!!! – Nó hét lên rồi chạy đi tìm kiếm Lâm Duy trong lũ người này.

- Cô điên à? Ra đây làm gì? Có biết là nguy hiểm không? – Lâm Duy quát vào mặt nó. Cuộc chiến vì nó mà tạm dừng.

- Lam Bình, đi đi, mặc kệ bọn anh – Jun kéo nó đi nhưng nó đã dằng co
để thoát khỏi bàn tay của anh. Tên cầm đầu bên kia đã lờ mờ đoán ra được
nó có vị trí quan trọng như thế nào đối với những chàng trai kia.

- Lâm Duy, anh nghe tôi nói – Nó hạ giọng – Không còn thời gian để anh
ở đây tiếp tục trò này đâu, đến bệnh viện với tôi, ông nội vào viện
rồi. – Nó hăng say nói mà không hề biết phía sau lưng mình đang có nguy
hiểm. Còn Lâm Duy, cậu đang choáng nặng vì lời nó thì đã vội nhìn liếc
qua phía sau lưng cô gái trước mặt mình. Tên Thắng cầm cây mã tấu đang
lăm le như con thú dữ.

- Cẩn thận! – Lâm Duy ôm chầm lấy nó đẩy sang bên rồi lăn mấy vòng
trên đất. Cậu nằm trên người nó, tay vẫn ôm chặt lấy nó. Môi không chạm
môi nhưng.... trái tim chạm trái tim....

===========================

☆Jin Nguyễn☆
Danh hiệu[BQT] Điều Hành Tối Cao

[BQT] Điều Hành Tối Cao

[b]Chap 57[/b]

- Cẩn thận! – Lâm Duy ôm chầm lấy nó đẩy sang bên rồi lăn mấy vòng
trên đất. Cậu nằm trên người nó, tay vẫn ôm chặt lấy nó. Môi không chạm
môi nhưng.... trái tim chạm trái tim....

Có biết chăng nếu cho cậu một điều ước, cậu sẽ ước thời gian đọng lại
ngay lại ngay lúc đó nhưng thời gian không phải là thứ dễ điều khiển,
thời gian không chấp nhận điều ước của con người.

Cuộc chiến lại tiếp tục nhưng nó và Lâm Duy lại bị cho ra rìa từ lúc
nào. Tiếng hét như tiếng hát, tiếng lưỡi kiếm, vũ khí chạm vào nhau như
tiếng nhạc đệm và những con người đang bán sống bán chết kia cứ như
những vũ công, những ca sĩ không chuyên.

Bất ngờ, tên lúc nãy cầm dao tiến về phía hai con người đang sống
trong cái thế giới màu hồng kia. Nhưng cũng bất ngờ không kém, con dao
trên tay hắn bay lên không trung và cắm phập vào bãi đất trống.

- Mày muốn giở trò à? Không dễ đâu! – Key thúc vào bụng hắn sau khi đá con dao nguy hiểm kia.

Rồi hai người lao vào nhau như hai con thú. Lâm Duy toan nhảy vào thì
bị nó níu lại, lắc lắc đầu. Cậu bỗng thấy thương nó vô cùng, không muốn
nhìn nó buồn.

- Anh phải đi với tôi đến bệnh viện. – Nhắc đến đây, nó bật khóc. Ông
nội – người thương nó và đối xử với nó chẳng khác nào cháu ruột – đang
trong tình trạng nguy kịch. Bằng mọi giá, nó phải dẫn được cậu cháu yêu
quý của ông đến gặp ông bởi có thể đây là lần cuối nó làm được điều gì
đó vì ông.

Ông nội, sao giờ này cậu mới nhớ ra. Nhưng bạn cậu? Ông và bạn? Cậu bóp đầu suy nghĩ.

- Hai người còn đứng đó hả? – Jun giận dữ nhìn Lâm Duy vò đầu bứt tai.

- Nhưng....

- Bọn tớ lo được, đừng xem thường bạn bè như vậy, phải có lòng tin.
Chúng tớ và anh em BF ko muốn sau này cậu phải hối hận vì hôm nay phải ở
lại đây đâu. – Nguyên Hoàng vỗ vai Lâm Duy rồi lẫn luôn vào đám đông để
rèn luyện chân tay.

Lâm Duy nhìn quanh và nắm lấy tay nó lôi lên xe. Bởi cậu không muốn bỏ
qua người ông đã hết mực yêu thằng cháu trai bất hiếu như cậu. Bởi cậu
không muốn ông vì không thấy thằng cháu của mình mà buồn. Và một phần
nào đó...cậu không muốn nhìn nó khóc, vợ tương lai 3 tháng của cậu...

- Mày đánh lén tau à? Tiến bộ rồi đấy. – Thắng tránh đòn của Key.

- Học tập mày thôi, nếu không tiến bộ thì tau đâu còn là đại ca của mày? – Key nhếch mép.

Bỏ lại đi, bỏ lại đằng sau trận hỗn chiến, cậu tin tưởng bạn bè và giờ
đây, chỉ còn cậu và nó, yên bình như chỉ có một mình, căng thẳng như
đang trong một cuộc thi trắc nghiệm thần kinh.

Chiếc xe dừng lại trước cổng bệnh viện. Nó phóc nhanh xuống xe rồi dẫn
Lâm Duy vào tìm phòng bệnh của ông. Lâm Duy cứ như một bức tượng thật
sự, mặc nó muốn kéo đi đâu thì kéo. Trong đầu cậu, một mớ những suy nghĩ
mông lung, một mớ thông tin cần cậu giải quyết.

- Đây rồi! – Nó hít một hơi thật sâu rồi bước vào.

Phía sau cánh cửa đó, ông cậu đang nằm, ông cậu đang mong cậu biết nhường nào.

Những bước chân không đủ nhanh, đủ dài để tiến gần ông hơn làm cậu cảm
thấy 1s cứ như 1 năm vậy. Pama nhìn thấy hai đứa nó tới thì mỉm cười
trấn an, nụ cười buồn rầu.

Sao xung quanh lại u tối thế này? Ông nội nằm đó, mặt không còn nét thanh thản như ngày thường.

Lâm Duy tiến lại giường ông. Bao lâu rồi cậu mới được thấy ông ngủ nhỉ?

- Ông chờ cháu lâu lắm đúng không? Ông lo cho cháu nhiều lắm đúng
không ông? Ông... cũng buồn vì cháu nhiều lắm, phải không ông? Là tại
cháu, từ nhỏ đã làm ông phiền lòng rồi. Ông à... cháu... cháu xin lỗi
ông, cháu đúng là chẳng làm nên trò trống gì, cháu đúng là bất hiếu,
cháu xin lỗi ông nghe ông. – Lâm Duy xiết lấy bàn tay còn hơi ấm của ông
nội và... những giọt nước long lanh hiện hữu trên khóe mắt. Tượng băng
đang khóc, khóc thật sự...

Nước mắt mặn chát rơi xuống và đọng lại trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông lão đang nằm trên giường bệnh.

Nó cũng khóc, liệu có phải vì nó cũng khóc nên nó nhìn ai cũng thấy họ
khóc không? Hay Lâm Duy đang khóc thật chứ ko phải là ảo ảnh?

- Ưm...ưm...

Ông nội trở mình và không gian chìm vào im lặng, ai nấy đều chờ mong một điều gì đó.

- Ông... – Lâm Duy xiết mạnh bàn tay hơn nữa.

- Cháu đến rồi à? Lam Bình đâu? – Ông lão tươi cười, vẫn cái vẻ lạc quan đó, ông làm không khí trong phòng bình yên lạ.

Nó bước đến trước mặt ông, đứng cạnh Lâm Duy nhưng ko quên lau đi những vết tích trên khóe mắt.

Ông Lâm đủ thông minh để hiểu nãy giờ đã có chuyện gì và ông cũng đủ
thông minh để biết được sức khỏe mình nhưng trên một khía cạnh khác, ông
còn thông minh hơn.

- Ta.... có lẽ không thể chờ đến lúc hai con bước vào lễ đường và trao
nhẫn cho nhau nữa rồi. Ta xin lỗi. – Giọng ông trầm lắng như chạm khắc
vào lòng người.

- Ông ơi, ko sao đâu mà ông, ông sẽ ko sao đâu. – Nó vỡ òa trong nước
mắt. Nó ko chịu được xúc động và nó không thể nghe tiếp những lời nói bi
quan của ông.

- Ta xin lỗi cháu. – Ông lắc đầu.

- Chúng cháu sẽ cưới vào... hai ngày nữa. – Lâm Duy nhấn mạnh từng chữ một như khẳng định tính chính xác của câu nói.

Bất cứ ai có mặt ở đó đều ngước nhìn cậu với vẻ ngạc nhiên tột cùng.
Con người đã thề có chết cũng không chịu sự sắp đặt của số phận giờ lại
một mực tuân theo nó.

- Chúng cháu sẽ cưới, bởi vậy... ông nhất định phải khỏe mạnh, ông
nhất định phải ngồi ở hàng ghế đầu tiên trong lễ đường để nhìn cháu trai
của ông bước vào con đường mới, con đường mà cháu sẽ đi cùng với một
người nữa. – Cậu bỗng nắm tay nói kéo về phía mình rồi cúi chào ông và
ra khỏi phòng, ko để nó và mọi người thẩm vấn thêm câu nào.

Nó mở miệng định hỏi thì Lâm Duy đã cắt ngang.

- Đừng hỏi tôi bất cứ điều gì, việc của cô là im lặng và đi cạnh tôi.

Nó hiểu, nó hiểu cậu muốn tiếp thêm niềm tin cuộc sống cho ông, cậu
muốn ông sống vui và không phải bận tâm việc gì, cậu muốn ông cậu có mục
đích để khỏe mạnh, cậu muốn ông ở bên cậu và chắc rằng cậu... không hề
muốn lấy nó mặc dù đối với nó, tin này quả thật làm nó cảm thấy hơi hạnh
phúc.

Một bầu trời, một không gian, một bãi cỏ, hai con người và hai suy nghĩ.

Lâm Duy ngước nhìn lên bầu trời đen khịt kia, không có trăng và đồng
nghĩa với việc, ngôi sao nhỏ kia sẽ không xuất hiện. Rốt cuộc cậu đã
nghĩ gì khi nói ra những lời đó, cậu đã nghĩ gì khi thốt lên rằng cậu
muốn cưới nó. Cậu đã nghĩ gì? Nhiều lúc phủ nhận chỉ là vì ông nội, vì
sức khỏe của ông nhưng sự thật có phải chăng chỉ đơn giản vậy. Không
biết tự bao giờ, cậu lại ước được ở bên nó, cậu đã ước thế giới này chỉ
có mình cậu và nó. Rồi cũng lắm lúc đi cạnh Thiên Kỳ cậu đã ước một điều
ước điên rồ rằng người sát cạnh cậu lúc đó là nó chứ không phải là
Thiên Kỳ.

Nếu... nếu nó không có hôn ước với cậu, không phải là con nhỏ mà ông
chọn và nếu... nếu cậu gặp nó trước cả Thiên Kỳ thì liệu có phải cậu sẽ
yêu nó không?

Lâm Duy nhếch mép vì suy nghĩ điên rồ của mình. Cậu đã hứa là sẽ ở
cạnh Thiên Kỳ, cậu đã hứa sẽ chăm sóc và bảo vệ cô gái đó, vậy mà giờ
đây, trong tim cậu, trong mắt cậu lại là hình ảnh của một cô gái khác.

Có một điều mà chính Lâm Duy cũng không thể lí giải nổi rằng cậu không
hề hối hận với quyết định của mình và nếu thời gian có quay lại một lần
nữa, cậu vẫn sẽ làm như vậy, sẽ nói như vậy và vẫn ước ao được mãi như
vậy...

- Anh sẽ làm thế thật sao? – Nó đưa tay ngắt những cây cỏ non dưới đất và hỏi.

Lâm Duy nhìn nó rồi bật cười.

- Cô không trách tôi vì tự ý quyết định chứ? – Lâm Duy cười chua chát
vì nghĩ rằng nó không muốn sẽ kết hôn vào hai ngày nữa hoặc chí ít là
không muốn kết hôn với cậu.

- Không, tùy thôi – Nó định nói gì nhỉ? “Bởi tôi cũng muốn vậy và tôi
thích anh”. Nhưng nó đã không nói vậy, nó hươ hươ mấy gọng cỏ trước mặt,
mỉm cười tinh nghịch – Thời gian là bao lâu?

- Thời gian? – Lâm Duy thắc mắc.

- Không lẽ anh muốn sống với tôi suốt đời. Nếu tôi nhớ không nhầm thì
anh còn có một cô người yêu và chúng ta... chúng ta còn có bản hợp đồng
ba tháng – Nó ậm ự.

Ừ nhỉ? Cậu đã suýt quên đi chuyện này, quên mất rằng còn có Thiên Kỳ
và hợp đồng sống chung ba tháng. Vậy mà cậu lại nghĩ rằng cưới nó và
sống cả đời như vậy cơ đấy. Có lẽ nó không muốn vì nó chẳng thích cậu.
<Lâm Duy nghĩ>

- Umk... Hãy làm vợ tôi cho đến khi hợp đồng kết thúc. Cô hài lòng chứ? – Lâm Duy chậm rãi.

Ý gì đây? – Nó nhủ thầm – Vế đầu thì được rồi nhưng “Cô hài lòng chứ?” là sao? Nó thở dài.

- Ngủ thôi! – Lâm Duy ngã người ra phía bãi cỏ rồi nói như ra lệnh cho nó.

- Ngủ? – Nó nhìn quanh.

- Sao? Không được à? Hay cô không thích nằm trên cỏ? – Lâm Duy nhăn mặt.

- Không không. – Nó xua tay rồi nằm luôn xuống đám cỏ mát rượi. Cỏ cọ
xát vào người, cảm giác này thật tuyệt nhưng hơi tối.... mà nó thì lại
rất sợ bóng tối.

- Vậy lễ cưới thì sao? – Nó hỏi để xua đi cái cảm giác sợ hãi này.

- Cô ko cần lo, chỉ tin và nghe theo tôi, hiểu không? – Lâm Duy đáp, mắt vẫn nhắm.

- Umk... – Tiếng đáp của nó lọt thỏm vào không gian.

Một lát sau, nó vẫn mở mặt trừng trừng.

- Sao cô không ngủ? – Lâm Duy quay sang nhìn nó, hai tay nó chắp trước ngực cầu nguyện.

Nó không đáp và nó... khóc. Nó sợ lắm, nó sợ nếu nhắm mắt lại, nó sẽ
lại mơ, nó sẽ lại bị kéo vào những cơn ác mộng không bao giờ dứt.

- Có chuyện gì vậy? – Lâm Duy bắt đầu lo.

Nó lắc đầu, nước mắt bắt đầu dàn giụa. Không hiểu sao lúc ở trong bóng tối, nước mắt nó cứ rơi.

- Cô không tin tôi? Ở cạnh tôi làm cô sợ đến vậy sao? – Lâm Duy tức giận với suy đoán của mình và đứng thằng dậy toan bước đi.

- Đừng đi mà! Xin đừng để tôi một mình! – Nó vừa khóc vừa níu tay cậu.
Nó sợ cậu cũng sẽ giống như họ, cũng sẽ bỏ nó mà đi trong một không
gian tràn đầy màu đen với sự cai quản của Chúa tể bóng đêm.

Cậu quỳ xuống và ôm lấy nó. Hành động kỳ quặc của Lâm Duy chỉ làm mình
cậu để tâm vì chẳng có lí gì phải làm vậy cả. Nó vẫn khóc nhưng đã đỡ
hơn vì cậu vẫn bên nó mà!!!

- Họ đi rồi... họ bỏ rơi tôi... họ không cần tôi... họ đi trong đêm,
lúc đó tối lắm. Họ đi trên cao... lúc đó cao lắm, choáng lắm!!! – Những
câu nói ngắt quãng của nó bị cắt bởi những tiếng nấc nhưng Lâm Duy lại
chẳng nghe thiếu câu nào.

- Cô đã từng yêu ai à? À, phải là “những” ai à? Họ, cô yêu họ sao? – Lâm Duy lái câu chuyện sang hướng khác hoàn toàn.

- Yêu... yêu nhiều lắm! Nhưng họ ko yêu tôi, họ bỏ tôi mà không cho tôi theo cùng. – Nó gạt nước mắt.

- Đó là ai vậy? – Quả thật, nhìn nó, chưa bao giờ cậu nghĩ nó đã từng yêu ai tha thiết đến vậy mà không chỉ là một người.

- Anh sướng thật, có biết tôi ganh tị với anh lắm không? Tôi cũng ước
có một gia đình, có ba, có mẹ, có cả ông nội như anh vậy nhưng....
hức.... hức – Nó lại tiếp tục khóc.

Dường như đã hiểu ra điều gì đó, Lâm Duy hiểu “họ” là ai. Cậu nhẹ nhàng vỗ vai nó:

- Cô quên thời gian qua, cô đã gọi ai là pama, gọi ai là ông nội ư?

Nó giật mình. Quả thật nó quên sao? Pama <chồng> nó, ông nội đang nằm trong kia nữa.

Nó vòng tay ôm lấy Lâm Duy, lúc này chỉ cần thế là đủ mặc dù cơn đau của quá khứ vẫn cứ bám riết lấy nó không buông.

- Nhưng họ chỉ là pama của tôi ba tháng, cả ông nội cũng vậy, phải ko?
– Nó mỉm cười cay đắng rồi thoát khỏi vòng tay của Lâm Duy.

Cậu nhìn nó, cậu đã muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Cậu muốn ôm
lấy nó nhưng lại sợ nó không thích, cậu muốn an ủi nó nhưng thiết nghĩ
người nó cần chắc gì đã là cậu.

- Chuyến bay tử thần đã cướp đi của tôi tất cả người thân. Nếu hôm đó
pama và ông tôi ko lên chiếc máy bay đó thì đến giờ hẳn tôi đã được như
những đứa trẻ khác, có ba, có mẹ, có ông, có cả một gia đình hạnh phúc
với nhưng tiếng cười vui vẻ. – Nó tạo ra trước mắt một viễn tưởng rồi tự
mỉa mai mình với cái viễn tưởng ko có thật đó.

-.........

- Họ bỏ tôi đi khi tôi mới chỉ là con nhóc 5 tuổi. Một con nhóc 5 tuổi
chưa hiểu gì về sự đời đã khóc rống gọi tên những người thân yêu của
mình. Lắm lúc tôi hận họ lắm vì ko cho tôi theo cùng. Chắc có lẽ giờ họ
đang vui cười ở Thiên Đường, liệu họ có nhớ đến tôi không nhỉ? Tại sao
năm đó ông trời lại nỡ để tôi ở lại trần gian này? Nhưng tôi... tôi yêu
họ lắm! – Nó cúi mặt.

- Nếu năm đó ông trời cũng cướp cô đi thì... thì lấy ai kể cho tôi
nghe câu chuyện về mặt trăng và ngôi sao nhỏ có tên là Lam Bình, lấy ai
hôm nay đến kêu tôi về với ông nội, lấy ai để cùng tôi sống nốt gần hai
tháng nữa? – Lâm Duy nói mặc cho ánh mắt ngạc nhiên của nó đang nhìn
chằm chằm vào cậu.

Cậu lấy tay quệt nước mắt cho nó rồi lại lăn ra bãi cỏ và tránh mắt
nó. Có phải vì vậy mà nó không nhìn thấy mặt cậu đang đỏ ửng lên?

Nó mỉm cười, ít ra bây giờ gia đình của nó là gia đình của Lâm Duy và
ít ra bây giờ, cậu không bỏ nó mà đi, cậu vẫn nằm cạnh nó.

Ngày mai sẽ là một ngày mới!!!!

Sáng hôm sau, nó bị ánh nắng đánh thức. Nó nheo mắt tìm kiếm một ai đó và một ai đó vẫn đang còn chìm đắm trong giấc ngủ.

Nó thích thú cầm cây cỏ trên tay và cọ nhẹ vào mặt Lâm Duy. Tiếng cười
giòn tan hòa vào không gian im ắng của buổi sáng. Lâm Duy giật mình
thức giấc, nhìn thấy hành động kì quặc cảu nó, cậu khẽ cười, cười chứ ko
phải là giận dữ.

- Ngủ ngon chứ? – Cậu muốn hỏi đến những giấc mơ.

Nó gật đầu cái rụp rồi kiễng chân đánh “chụt” vào má cậu.

- Cảm ơn anh, Lâm Duy! – Nói rồi, nó bỏ chạy vào bệnh viện thăm ông.
Nó nghĩ rồi, dù sao nhưng ngày còn lại, nó vẫn là nó và nó sẽ sống hạnh
phúc dù chỉ là một ngày ngắn ngủi.

Hành động này... dễ thương thật! Lâm Duy thầm nghĩ và mỉm cười khi
tưởng tượng những ngày tháng sau này sống với nó... liệu có bình yên,
hạnh phúc và cười nhiều như bây giờ?

Hai ngày nữa là cưới, cậu nhất định phải làm rõ một chuyện và chuyện này phải đặt lên vị trí hàng đầu.

“Thiên Kỳ, cậu rãnh không? Tối nay cho tớ ít thời gian nhé! 7h sang đón cậu – Lâm Duy”

Send...

Màu đen lại chiếm hữu bầu trời, những ánh sao le lói, và đèn đường lại
bật sáng. Đêm xuống rồi! Lâm Duy bấm chuông và chờ đợi người ra mở cửa.

- Cậu chờ tớ lâu ko? – Thiên Kỳ nhí nhảnh.

- Không sao, đi thôi! – Lâm Duy lắc đầu.

Thiên Kỳ nhìn quanh và thắc mắc:

- Đi bộ?

- Uk, đi bộ. – Nói là làm, cậu rảo bước đi.

Thiên Kỳ mặc một chiếc váy màu tím nhạt ca rô màu trắng. Trông cô nàng
thật cá tính. Điều đó khiến Lâm Duy nghĩ như có thể chết ngay tại đây.
Cậu thật là một kẻ xấu xa, một đứa ích kỷ, một người không thể xứng với
cô gái đẹp tựa thiên thần kia.

Dao đã cầm trong tay, lêị cậu có đủ can đám để đâm vào tim Thiên Kỳ? Cậu hít một hơi thật sâu và bắt đầu nói:

- Thiên Kỳ, tớ sắp kết hôn.

Mặt Thiên Kỳ đỏ bừng, cô thoáng bối rối và cúi mặt y như cô thiếu nữ.

- Nhưng... nhưng tớ chưa chuẩn bị tinh thần. Vả lại chúng ta còn phải ra mắt ba mẹ tớ và cậu. Sao... sao phải vội vậy?

Lâm Duy sững người nhìn Thiên Kỳ, cô vừa nói cái gì vậy? Cậu là một kẻ
vô tâm, một đứa tồi tệ, bởi vậy hãy tồi tệ cho đến cùng.

Lâm Duy chống hai tay lên thành tường và để Thiên Kỳ giữa vòng tay đấy rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đó.

- Tớ sắp kết hôn nhưng... người tớ sẽ cưới... không phải là cậu!

Im lặng.

Lặng như tờ.

Có phải chăng chỉ một tiếng động nhỏ thôi cũng sẽ phá tan bầu không khí ấy?

- Cậu đùa tớ? – Thiên Kỳ mỉm cười chua chát sau khi lấy lại bình tĩnh.

- Không – Lâm Duy dứt khoát.

- Là ai?

- Người mà cậu cũng biết đấy – Lâm Duy quay mặt và đút tay vào túi.

- Vậy thì tớ biết rồi!

- Xin lỗi. – Lâm Duy thở dài.

- Tớ yêu cậu. – Nói rồi Thiên Kỳ quay lưng bước đi. Một khoảng cách đủ
xa để Lâm Duy không nghe thấy vế sau của câu nói hoặc có chăng cũng là
do tiếng còi xe hiếm hoi vang lên ở con đường vắng – Và tớ sẽ không để
mất cậu dễ dàng vậy đâu bởi tớ là Thiên Kỳ.

☆Jin Nguyễn☆
Danh hiệu[BQT] Điều Hành Tối Cao

[BQT] Điều Hành Tối Cao

Chap 58

Tua nhanh qua tiết học ngày hôm đó bởi trong sáng đó, nó chẳng để được
chữ nào vào đầu cả. Trong đầu nó chỉ có mỗi Lâm Duy, Lâm Duy và... lễ
cưới.

- Đi ăn chứ? – Hân Hân vỗ vai nó – Hôm nay có chuyện gì sao?

- Chuyện gì là chuyện gì? – Nó giật mình.

- Thấy bạn chẳng chú ý gì cả, suốt buổi cứ nhìn trời ngắm mây. – Hân Hân ngước nhìn ra cửa sổ.

- Không đâu, đi ăn! – Nó kéo Hân Hân và nhân tiện kéo luôn cả cô bạn mới quen – Băng Di.

Ba đứa con gái bước vào canteen, ko hẳn là gây sự chú ý như những hot
girl nhưng lại tạo sự chú ý đối với bốn con người ở bàn khuất. Điểm
danh, những chàng BF đang ngồi nhâm nhi tách trà để xem Thiên Minh và
Thiên Bảo khi bị vây quanh sẽ thế nào.

Nó nhìn quanh, canteen đông nghẹt người, họ đang xếp hàng đứng quanh
hai cái đầu cao lều nghều. Một người làm mặt lạnh, ko chú ý, một người
lâu lâu lại cười xã giao nhưng cả hai vẫn chẳng ai tìm được đường đi để
thoát khỏi đó.

Nó nhìn ngắm thích thú nhưng ko mấy quan tâm. Hân Hân thì tất nhiên,
đang nhìn Thiên Bảo đầy suy tư. Duy chỉ có con nhóc, nhếch mép cười
khinh rồi thản nhiên tìm cho mình một chỗ ngồi thích hợp.

- Người cũng như tên. – Jun lên tiếng khi con nhóc lướt ngang qua bàn.

Con nhóc không nói gì, chỉ nhìn rồi lại đi.

- Đúng là một tảng BĂNG DI động. – Nói rồi, Jun bước đi luôn.

Con nhóc chẳng nói được gì, chỉ thấy hơi tức. Tại sao anh ta lại có
thể trêu như vậy? Hôm đó, thức ăn vào miệng như nước lọc, chẳng có mùi
vị gì.

Lớp 11A3, giáo viên còn chưa vào nên lớp học cứ y như ong vỡ tổ, ồn ào
không thể chịu nổi. Con nhóc đeo headphone và hát nhẩm theo, mặc kệ
xung quanh có xảy ra chiến tranh đi chăng nữa.

- LAM BÌNH! – Tiếng gọi của ai đó quen thuộc vang lên ngoài cửa lớp.
Nó ngước mặt nhìn ra, cả bọn trong lớp cũng ngước mặt nhìn ra. Lâm Duy
đứng tựa vào thành cửa với cái phong thái lãng tử, tay khoác chiếc cặp
màu đen vắt ngang vai.

Nó đang lớ ngớ chưa hiểu gì thì cả bọn đã ùa ra vây quanh cậu.

- Xin lỗi, tôi ko muốn gây sự, làm ơn tránh ra cho – Lâm Duy tiến về
phía nó và kéo nó đi mặc cho bọn kia mắt chữ A, mồm chữ O nhìn theo chỉ
trỏ. Nó chỉ kịp gọi với lại:

- Hân Hân, làm ơn... cái cặp mình!

Câu nói ngắt quãng ở đoạn ngoặc hành lang. Trên xe, cả hai cũng chỉ im lặng cho đến khi nó mở lời:

- Anh quên rồi sao?

- Quên? – Lâm Duy nhíu mày.

- Bản hợp đồng ý, chẳng phải bảo sẽ ko cho ai biết quan hệ giữa hai
chúng ta sao? Thế mà lúc nãy, lúc nãy... – Nó định nói thêm nhưng cậu đã
cho xe rẽ bất ngờ làm nó nghiêng người và quên luôn cả câu định nói.
Biết cậu đang giận, nó chẳng dám hó hé nữa.

Cậu quên sao? Ừ thì quên, quên mất cậu và nó là không thể bởi... bản
hợp đồng. Ba tháng thôi nhưng đến giờ này thì chỉ còn chưa đầy hai tháng
nữa, nó sẽ rời xa cậu. Quả thật là chẳng dám nghĩ tiếp. Cậu đang làm
cái gì thế này? Không thể thích nó, ko thể yêu nó nhưng rõ ràng trong
tim cậu, một phần nào đó đã bị hình ảnh của nó chiếm giữ rồi. Là một
phần hay là cả trái tim?

Xe dừng lại trước cửa hàng áo cưới. Lúc này, nó mới sực nhớ ra ngày
mai, nó sẽ trở thành cô dâu, một cô dâu... umk nếu ko nói là giả tạo
thôi bởi đám cưới này, chỉ nó yêu mà thôi!

- Woa! Tuyệt thật! Cả đời tôi chưa bao giờ mang váy cưới! – Nó thốt
lên kinh ngạc làm mọi người xung quanh nhìn nó rồi... bụm miệng cười,
câu nói đó kỳ cục nhất từ trước đến giờ.

- Đi với cô làm tôi xấu hổ chết mất! – Lâm Duy ghé vào tai nó thì thầm rồi cũng cười.

- Cô vẫn chưa chọn được sao? – Lâm Duy ngồi chờ thật lâu rồi nhìn nó đang chạy lăng xăng từ hàng này sang hàng khác.

- Cái nào cũng đẹp, cái nào tôi cũng thích hết à! – Nó xụ mặt.

- Vậy ôm hết về đi! Lấy một cái ngày mai mang thôi, còn lại xem như quà tôi tặng để sau này cô có thể mang – Lâm Duy chỉ chỉ.

- Anh nói gì vậy? Làm gì có cô gái nào mong mang váy cưới nhiều lần bao giờ? – Nó chun mũi.

- Thì tại lúc nãy tôi nghe ai đó bảo cả đời chưa mang váy cưới, chắc
muốn mang nó cả đời nhỉ? – Lâm Duy ngó lơ làm nó ngượng chín. Chỉ là
buột miệng thôi mà!

Nó bước ra bước vào phòng thử đồ nhiều lần nhưng Lâm Duy vẫn chẳng thể
hình dung được một đứa con gái phá phách như nó mang váy cưới sẽ như
thế nào mặc dù cậu đi cùng nó. Lý do đơn giản rằng nó không muốn cậu
nhìn thấy cho đến ngày mai.

- Cô không mang được giày cao gót? – Lâm Duy hỏi câu hỏi mà dường như chính cậu cũng biết câu trả lời.

- Umk! – Nó gật đầu.

- Vậy mang giày thể thao vậy. – Lâm Duy đùa nhưng nó tưởng là thật.
Hình ảnh cô dâu mang giày thể thao, cũng tuyệt, có thể chạy nhảy tùy
thích. Nó cười khoái chí:

- Ok! Tôi muốn màu trắng.

- Tôi đùa thôi mà, tưởng thật sao? Cô dâu của tôi thì đâu thể để vậy
được. – Lâm Duy đưa cho nó một đôi giày búp bê màu trắng tuyết.

“Cô dâu của tôi”? Nó khẽ cười.

- Đưa tay đây. – Lâm Duy ra lệnh.

- Làm gì? – Miệng thì hỏi nhưng tay vẫn đưa.

Lâm Duy luồn chiếc nhẫn có mặt đá hình một nửa trái tim vào tay nó, nó ngượng ngùng toan rút lại nhưng không được.

- Chồng đeo nhẫn cho vợ thôi mà! Có gì mà cô cứ làm như phạm pháp vậy. – Lâm Duy cười.

- Chồng? Vợ? – Nó trố mắt.

- Không phải sao?

- Nhưng... nhưng chỉ là... – Nó ấp úng.

- Tôi biết nên hãy yên phận của cô suốt những ngày còn lại. – Lâm Duy cười buồn.

Nó mân mê chiếc nhẫn trên tay rồi thở dài tiếc nuối. Liệu ngày nó đi, Lâm Duy có đòi nó trả lại nhẫn không nhỉ?

Điện thoại nó bỗng reo tin nhắn, một số lạ hoắc.

“Tôi muốn gặp cô, ngay bây giờ ở phía sau khu vui chơi – Thiên Kỳ”

Thiên Kỳ muốn gặp nó sao? Có chuyện gì nhỉ? Nó cất điện thoại rồi bảo Lâm Duy về trước.

Nó lần mò ra phía sau khu vui chơi. Một cô gái đang đứng đó đón những
cơn gió mắt rượi. Có lẽ con người đó đã đợi nó lâu lắm rồi. Nó bước đến
gần và cố cười:

- Chào, bạn đợi tôi lâu chưa?

- Umk. Tôi vào thẳng chuyện luôn nhé! Lâm Duy bảo cậu ấy sắp cưới,
người đó là cô, phải ko Lam Bình? – Thiên Kỳ cười chua chát. Không cần
hỏi cô cũng biết câu trả lời nhưng chỉ cần một tia hy vọng nào đó, chẳng
hạn như cậu chỉ muốn đùa, một trò đùa quá trớn.

- Tôi... tôi – Nó ấp úng.

- Vậy tôi hiểu rồi! Tôi yêu Lâm Duy lắm, cô biết không? Nhưng cô,
chính cô là người đã cướp mất cậu ấy của tôi. Tại sao cô lại đến cơ chứ?
Tại sao lại phải nhất định là Lâm Duy, thế giới này ko còn con trai nữa
hay sao? Cô có biết cậu ấy đã thay đổi nhiều lắm ko? Tất cả là vì cô,
Lam Bình ạ. Tôi có làm gì có lỗi với cô đâu, tại sao lại cướp đi Lâm Duy
của tôi? – Thiên Kỳ không thể nào kìm lòng nữa rồi, cô phải nói ra,
phải hỏi rõ.

- Có lẽ bạn hiểu nhầm gì đó rồi! Bạn yên tâm, đến một thời gian nhất
định, tôi sẽ rời xa anh ấy và trả anh ấy cho bạn. Lâm Duy.... không hề
yêu tôi. – Nó đã đau xót biết nhường nào khi nói ra những lời ấy. Tình
cảm không được đền đáp thì có gì đáng nói cơ chứ?

Thiên Kỳ ngước nhìn nó nhưng nó đã rời khỏi vị trí cũ. Nó quay mặt đi
và không hiểu sao lại thấy sống mũi cay cay. Nó khóc sao? Phải, nó khóc,
nó khóc rồi, khóc vì một người...

==================================

Đêm nay bằng mọi giá, nó phải ngủ, nó không thể làm cô dâu với hai đôi
mắt thâm quầng được. Nó nhắm mắt lại rồi lại mở mắt ra, mở mắt ra lại
nhắm lại.

- Bây giờ thì ngủ đi, ngủ đi nào Lam Bình... – Nó tự nói với mình rồi chìm vào giấc ngủ.

- Mẹ ơi, sao mẹ lại nằm đó, sao không dậy hả mẹ? Hức....hức.... mẹ ơi!
Sao không ôm con nữa, lạnh lắm mẹ ơi, mẹ ơi! – Một con nhóc 5 tuổi khóc
rống lên thảm thiết và tiếng khóc chìm vào không gian hiu quạnh.

- Lam... Bình.... con gái. – Người phụ nữ nằm dưới nền thều thào.

- Mẹ ơi, con gái nè mẹ. Mẹ dậy chơi với con đi. – Nó bấu víu vào
người mẹ, hương hoa từ người mẹ và hơi ấm từ người như sưởi ấm lòng nó
nhưng nó thấy lạnh lắm, cái cảm giác mà những người thân yêu nhất sắp bỏ
rơi nó mà đi...

Mẹ nó cười, nụ cười hiền hậu mà dưới thứ ánh sáng mờ ảo, nó có thể
thấy được, cảm nhận được mẹ đang cười với nó. Mẹ cười nhưng đó là nụ
cười cuối cùng, mắt người phụ nữa nhắm lại và từ từ chìm vào giấc ngủ
ngàn thu. Nụ cười vụt tắt trên đôi môi ấy. Không cười nữa, mãi mãi không
thể cười với nó nữa.

- Mẹ ơi... hức.... hức.... – Nó ôm lấy mẹ mình nhưng máy bay đột ngột
nghiêng sang bên làm nó bị xô dạt vào một góc tường và ở đây, nó gặp ba
mình, ba nó giờ chỉ là một thi thể lạnh ngắt. Khuôn mặt nghiêm nghị ấy,
nó sợ lắm nhưng lúc này, nó càng sợ hơn khi đôi mắt ấy ko nhìn nó, ko
dõi theo bước nó nữa rồi.

- Ba... ba đừng dọa con, con biết lỗi rồi mà, con sẽ ngoan, ko quậy
phá nữa. Ba tỉnh dậy đi ba, ba cầm roi đánh con đi ba, đừng nằm vậy mà
ba... hức... ba ơi. – Nó ôm trọn khuôn mặt của ba vào vòng tay nhỏ bé
của mình rồi bò lồm cồm vào đống hành lý rơi vung *** sau khi bị bọn
người lạ lục soát.

- Đây rồi! – Nó cầm cây roi và bò lại gần ba mình rồi cố nhét cây roi
vào bàn tay lạnh của ba – Ba cầm đi, con xin ba đấy.... cầm đi ba, ba
vung roi đánh con đi... sao ba ko đánh? Con nằm xuống rồi nè – Nó luống
cuống cầm tay ba và tự đánh vào người mình, vừa đánh, nó vừa khóc, nước
mắt rơi ôm trọn lấy khuôn mặt nhỏ - Ba ơi, con ko trêu cậu bạn lớp
trưởng nữa, con ko trèo lên cây chơi cùng đám bạn nữa, ba đánh con đi,
con không làm ba buồn nữa, không tránh những trận đòn của ba sau lưng mẹ
và ông nữa, ba tỉnh dậy đi ba... hức... – Nó lắc đầu rồi nấc lên đau
khổ. Rồi chợt nhớ ra điều gì đó, nó loạng quạng đứng dậy, gọi lớn:

- Ông ơi, ông đâu rồi?

Ông của nó, ông của nó đâu rồi? Nó nhìn quanh. Tối thật, nó tiến lại
gần ô cửa số để lấy chút ánh sáng rồi giật mình khi nhìn thấy ông thân
yêu đang ngồi tựa vào tường, đối diện với cửa số. Ông bất động, ông cũng
giống như ba mẹ nó, ông ko trả lời nó nữa rồi.

- Ông... – Nó hy vọng sẽ được nghe thấy giọng nói ấm áp ấy, ông sẽ
nhìn nó mà cười, rồi nó sẽ ngã vào lòng ông, sống trong vòng tay che chở
và bảo vệ của ông nhưng... nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng, là ảo tưởng mà
thôi!

- Ông mở mắt nhìn cháu đi ông, ông cũng bỏ cháu đi rồi sao? Ông ko
thương cháu nữa sao ông? Ba ko đánh cháu nhưng cháu vẫn cần ông, cần ông
bên cháu ông ạ... hức... – Nó sà vào lòng ông, ôm lấy ông nhưng ông
không thể ôm nó nữa rồi.

Nằm trong tay ông, nó nhìn trời đêm qua ô cửa nhỏ. Ngôi sao bên cạnh mặt trăng sáng lấp lánh.

- Mẹ cháu nói đúng rồi ông nhỉ? Ngôi sao Lam Bình vẫn chỉ có một mình, cháu cô đơn...

Máy bay lướt nhẹ qua những đám mây bồng bềnh. Trên đó chở một cô nhóc 5
tuổi không ngừng khóc và ba người thân của cô nhóc... không bao giờ có
thể khóc nữa rồi!

Số trời đã mặc định từ đó, nó sợ độ cao và ghét bóng đêm. Độ cao và bóng đêm, chính hai thứ đã cướp đi của nó tất cả...

Người ta bảo rằng ba người họ hít phải quá nhiều khí độc mà chết. Tại
sao nó không có ở đó để lên trên kia cùng ba mẹ và ông? Giờ thì nó hiểu
tại sao mẹ nó lại bắt nó phải vào phòng lái xem chú phi công điều khiển
máy bay. Giờ thì nó hiểu tại sao suốt cả hành trình, chú phi công luôn
nhìn nó cười chua chát trong khi nó thì toe toét với những ý nghĩ ngộ
nghĩnh. Nó chỉ ko hiểu tại sao mọi người biết trước như vậy mà vẫn muốn
lao đầu vào. Nó chỉ ko hiểu tại sao đám người lạ sang từ một chiếc máy
bay khác ngang nhiên mở cửa làm bao nhiêu thứ đồ bay ra ngoài.

Lúc đó nó cũng suýt đi theo tiếng gọi của gió nhưng... nhưng mẹ nó đã
cố ôm nó lại, ôm thật chặt. Nó nằm trong vòng tay mẹ, lắng nghe tiếng
thở khò khè của mẹ rồi chứng kiến những người kia lục tung đồ đạc nhà nó
và bỏ đi. Cánh cửa đóng lại, tất cả chìm vào màu đen. Và mẹ nó buông
nó, và mẹ nó cười, và mẹ nó bỏ nó, và mẹ nó... đi... đi mãi mãi...

Nó bật khóc, nó khóc thương cho số phận của nó, khóc thương cho số phận của ngôi sao...

Nó ngồi bật dậy, mồ hôi chảy ròng, nó nhìn quanh với ánh mắt đầy hoảng sợ.

- Sao tối thế này? – Nó run lên và mò mẫm cái công tắc đèn.

3h sáng rồi, nó phải ngủ. Nó phải ngủ.

- Mẹ ơi, ba ơi, ông ơi, Lam Bình bé bỏng mai sẽ mang áo cưới. Mọi
người vẫn sống vui, phải ko ạ? – Nó thì thầm rồi ngủ đi trong ánh sáng
đèn. Nó ghét bóng tối, ghét cảm giác chìm mình trong màn đêm tối tăm.

====================================

☆Jin Nguyễn☆
Danh hiệu[BQT] Điều Hành Tối Cao

[BQT] Điều Hành Tối Cao

[size=21]Chap 59

Ngày cưới, Lâm Duy dậy từ sớm, cậu đi cùng ông nội và bố đến lễ đường trong khi nó vẫn còn ngủ.

Có ai đó đã nói rằng “Sống trọn vẹn từng ngày và đừng để cuộc sống
trôi nhẹ qua kẽ tay” thì từ bây giờ, nó sẽ sống như vậy, sống trọn vẹn
từng ngày, bên cạnh người mà nó yêu nhưng người đó lại không hề yêu nó.

Đặt chân xuống giường, hít hà cái không khí trong lành của buổi sớm, nó khẽ cười và nhanh nhẹn chuẩn bị cho một ngày bận rộn.

- Lam Bình, đi với mẹ nào! – Mẹ chồng nó gọi và dẫn nó đi xuống phòng.

Tại đây, nó sẽ được chính mẹ chồng trang điểm, làm tóc,.... Những
đường lược cà nhẹ vào tóc nó, bên tai nghe tiếng nói êm ru của mẹ
<chồng>, nó thấy chạnh lòng, nếu mẹ nó còn sống, hẳn người đang
chải tóc cho nó lúc này sẽ là bà.

Hội trường lễ cưới trang hoàng với những dải băng màu hồng phấn xen màu trắng điểm nhẹ.

Lâm Duy ngồi tựa vào ô cửa sổ, đưa mắt nhìn ra khoảng không bao la
rộng lớn ngoài kia. Đây có phải điều mà cậu muốn? Có hối hận chăng? Cậu
lắc đầu. Có những thứ tình cảm rất khó gọi tên, nhất là thứ tình cảm khi
cậu ở cạnh nó... yên bình lạ... hạnh phúc lạ... nhẹ nhàng lạ...

- Chúng ta nói chuyện được ko? – Một giọng nói cất lên phía bên tai.
Lâm Duy giật mình quay lại và bàng hoàng nhận ra Thiên Minh đang đứng
cách cậu ko xa, hai tay cho vào túi với dáng vẻ kiêu ngạo.

- Chúng ta có chuyện gì để nói? – Lâm Duy quay mặt ra ngoià bầu trời kia.

- Sẽ có nếu cậu ko phiền. – Thiên Minh đáp chắc nịch.

Hai tên con trai dẫn nhau ra phía sau hội trường, những cơn gió nhẹ
thổi làm bay bay mái tóc của hai con người, làm tôn thêm vẻ lạnh lùng
cũng như làm cuộc chạm trán càng thêm phần nhẹ tựa như gió...

- Cậu yêu cô ấy? – Thiên Minh mở lời.

Lâm Duy thoáng sững sờ. Đây là chuyện cần nói sao? Cậu những tưởng
chuyện giữa Thiên Minh và cậu có chỉ là những ân oán, những mối thù
nhưng giờ đây có một người con gái đã chen vào mớ chuyện đó, xen vào
giữa hai tên con trai - là nó, cô dâu của cậu.

- Phải. – Lâm Duy đáp.

- Thế còn Thiên Kỳ? Cậu yêu nó ko? – Thiên Minh ko tỏ vẻ gì là giận dữ.

- Yêu. – Lâm Duy lại thản nhiên đáp.

- Cậu đang bắt cá hai tay? – Thiên Minh nhìn thẳng vào mắt cậu, hai tia nhìn xoáy vào nhau như hai dòng điện.

- Tôi yêu Thiên Kỳ nhưng đó là chuyện của hai ngày trước. Bây giờ,
người tôi yêu chính là người lát nữa sẽ bước vào lễ đường cùng tôi. –
Lâm Duy nói rồi bỏ đi. Cậu ko muốn bị con người kia dò xét hay thẩm tra
thêm bất cứ một điều gì nữa vì như đã nói. Có những thứ tình cảm rất khó
để gọi tên...

Thiên Minh nhìn theo Lâm Duy, cười buồn. Không cần phải giả vờ vậy đâu
Lâm Duy, bởi anh biết người con gái ấy sẽ làm thay đổi trái tim cậu.
Nhưng sao lại cảm thấy khó chịu thế này? Sao lại đau? Phải, hình như ko
chỉ mỗi Lâm Duy, trái tim anh cũng đã bị thay đổi bởi chính người con
gái kia.

Lễ cưới bắt đầu với tiếng nhạc du dương của bài “Lover’s Concerto”
<Ko biết có lễ cưới nào mở những bài nhạc kiểu này ko nhưng đó là bài
hát Di thích! Hì!>. Tiếng nói cười rôm rả vang rộn cả khán phòng.

Cánh cửa chính bật mở, một cô gái nhỏ với mái tóc đen xõa dài bước
vào, thu hút mọi sự chú ý. Lâm Duy tiến về phía đó, nở một nụ cười thân
thiện, quen thuộc nhưng lại xa vời:

- Chào cậu, Thiên Kỳ!

- Chúc mừng. – Thiên Kỳ cười đau xót.

- Cảm ơn.

Những câu xã giao quen thuộc tưởng chừng như quá ngắn đối với hai
người đã quen biết từ lâu nhưng lại quá dài để làm đau nhói cả con tim
ai đó...

Tất cả lại trở về với nhịp điệu bình thường vốn có cho đến khi cánh cửa kia mở ra một lần nữa và cô dâu bước vào.

Từ trên bục xa xôi, Lâm Duy nhìn nó trong bộ váy cưới màu trắng thanh
toát với khăn voan trên đầu. Mỗi bước đi của nó, nắng nhảy nhót theo
cùng, chiếu sáng khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc của một cô bé 17 tuổi.
Trong một thoáng bàng hoàng, Lâm Duy không thể nào nhận ra nó, người con
gái đang tiến về phía cậu là một con nhóc hay nghịch và têu những trò
đùa, một con nhóc luôn làm cậu bực mình mỗi lần đấu võ mồm, một con nhóc
luôn làm cậu cáu vì những điều kiện chát ngắn. Con nhóc đó, trong bộ
váy cưới thật khác và đó, hôm nay là cô dâu của cậu, cô dâu của riêng
cậu mà thôi.

Nó muốn bước thật nhanh về phía đó, bước thật nhanh về con người đó.
Nó đã mong chờ đến giờ phút này mặc dù nó biết có những thứ không thể
thì có cố gắng đến mấy cũng vẫn là không thể, là vô ích thôi.

Nó đứng cạnh Lâm Duy, bàn tay nằm gọn trong tay cậu run run nhưng nó
đang rất hạnh phúc và nó ao ước được tắm trong niềm hạnh phúc đó mãi
mãi.

- Lam Bình, con có đồng ý lấy Lâm Duy làm chồng, <xin lỗi, Di chỉ
nhớ mỗi câu đầu ko à, các bạn có thể tự tưởng tượng mấy lời nói của
người chủ hôn được ko?>...... – Giọng nói trầm của người chủ hôn vang
lên, vọng đều khắp căn phòng.

- Con... con... con đồng ý. – Nó hít thật sâu, biết rằng đây chỉ là
một cuộc hôn nhân ép buộc có thời hạn thôi nhưng sao nó vẫn cứ thấy sợ.

- Lâm Duy, con có đồng ý lấy cô gái này làm vợ..... – Giọng nói này lặp lại một lần nữa.

Lâm Duy bình thản lắm, ít ra thì bề ngoài là vậy còn tận sâu trong
lòng, cậu vẫn bị nhầm lẫn giữa cái gọi là kết hôn ảo và thực.

- Con....

- DỪNG LẠI! – Tiếng nói ở những dãy ghế dưới vang lên.

Cả nó và Lâm Duy đều quay lại nhìn, Thiên Kỳ từ từ đứng dậy và tiến về
phía hai người. Khán phòng yên lặng, chỉ nghe thấy tiếng bước chân cô
gái nhỏ dẫm đều lên mặt sàn trải thảm đỏ.

- Cậu ko hề yêu cô ấy. – Thiên Kỳ khẳng định và chỉ tay về phía nó.

Nó biết điều cô nói là đúng nhưng lòng nó như có ngàn mũi kim đâm vậy. Đau lắm!

- Sai rồi, tớ yêu cô ấy. – Lâm Duy trả lời dõng dạc, trong cậu lúc này cứ như lửa đốt, cậu sợ nó sẽ đau.

- Người cậu yêu là tớ. – Thiên Kỳ nhấn mạnh một lần nữa và một lần nữa, lời nói của cô làm nó đau.

- Đó là trước đây. – Lâm Duy thấy nghẹn ở cổ, cậu phải làm gì trong tình huống này? Nó hay Thiên Kỳ?

- Bây giờ cũng vậy và mãi mãi là vậy. – Thiên Kỳ nhìn thẳng vào mắt Lâm Duy để tìm câu trả lời.

- Bây giờ là vậy và mãi mãi như vậy, tớ yêu Lam Bình. – Lâm Duy nói
rồi kéo nó về phía mình, đặt lên môi nó một nụ hôn. Khán phòng lại yên
lặng chứng kiến.

Nụ hôn đó làm Thiên Kỳ đau nhói, làm Thiên Minh quặn lòng, làm tim nó
vỡ òa, và cho Lâm Duy một lần được sống thử với thứ tình cảm khó gọi
tên.

Thiên Kỳ vừa khóc vừa bỏ chạy ra ngoài nhưng hành động của cô lúc đó
chẳng thể khiến Lâm Duy bỏ nó hay quay lưng lại với lễ cưới để đuổi
theo. Cậu nhìn đôi mắt đang mở to vì ngạc nhiên của nó rồi quay lại
người chủ hôn, trả lời:

- Con đồng ý.

Ông nội và pama Lâm Duy mỉm cười hài lòng. Mọi việc sau đó cũng như
tiến trình của lễ cưới liệu có cần quan tâm đến khi mà tất cả giờ đã ko
còn quan trọng trong mắt nó, trong mắt Lâm Duy? Từ giờ phút câu nói của
cậu cất lên, nó và cậu là vợ chồng, nó và cậu là một, nó và cậu sẽ cùng
bước trên một con đường cho đến một ngã rẽ nhất định của 3 tháng kể từ
khi bản hợp đồng được ký. Sẽ có ngã rẽ riêng cho nó và ngã rẽ riêng cho
cậu...

==================================
[/size]

☆Jin Nguyễn☆
Danh hiệu[BQT] Điều Hành Tối Cao

[BQT] Điều Hành Tối Cao

Chap 60

- Có cần phải thế ko ạ? – Lâm Duy nhăn nhó nhìn hai chiếc vé máy bay trên tay ông nội.

- Cái thằng này, có cặp vợ chồng nào là ko đi hưởng tuần trăng mật
đâu? – Ông dúi hai chiếc vé máy bay vào tay cậu nên bất đắc dĩ cậu phải
đón lấy và kéo nó ra sân bay ngay lập tức.

Trên xe, nó cứ nhìn hai chiếc vé đó mãi ko thôi.

- Ko đi có được ko? – Nó hỏi.

- Muốn chết thì hãy ko đi. – Lâm Duy đe dọa rồi nhìn nó thắc mắc – Ko lẽ cô sợ đi với tôi đến vậy ư?

- Ko ko, tôi ko có ý đó! – Nó xua tay.

- Vậy thì ngồi yên đi.

Tại sân bay, nó bước đi một cách khó nhọc. bao lâu rồi ko quay lại cái nơi gọi là “Sân bay” này?

Nó nhìn quanh rồi thở dài. Lâm Duy đi làm một vài thủ tục nhỏ, để nó
lại trên hàng ghế xanh dài. Hai tay nó cứ bám vào nhau, mồ hôi đã bắt
đầu vã ra trên trán.

Bỗng, một ý nghĩ lóe lên trong đầu nó, với ánh mắt cương quyết, nó nhìn về phía Lâm Duy.

Cậu quay lại và chẳng thấy nó đâu cả. Nó đã biến mất. Đầu óc cậu trống
rỗng, rốt cuộc nó đã đi đâu? Xoay mắt đi mọi hướng để tìm kiếm nhưng
dường như vô ích. Cậu ngồi xuống ghế và lôi điện thoại ra cùng lúc một
âm báo tin nhắn vang lên:

“Xin lỗi anh nhưng anh đi chơi một mình được ko? Tôi... tôi ko thể
bước lên máy bay được. Tha lỗi cho tôi nha? Tôi sẽ đi đâu đó và đến cuối
tuần hẹn gặp anh ở trước sân bay, cả hai chúng ta sẽ cùng đi về nhà!”

Một tin nhắn quá hoàn hảo, chẳng hề biết nó ở đâu. Những lời nói của nó đêm hôm đó hiện về rõ mồn một trong tâm thức cậu:

- Họ đi rồi... họ bỏ rơi tôi... họ không cần tôi... họ đi trong đêm,
lúc đó tối lắm. Họ đi trên cao... lúc đó cao lắm, choáng lắm!!!

Lý do mà nó không thể đi máy bay. Cậu lắc đầu rồi đưa tay xé đôi cặp
vé máy bay và đi ra xe. Chiếc xe chuyển bánh và cậu tự tin rằng nó vẫn
chưa đi được xa.

“Kít” Chiếc xe dừng lại bên cạnh nó. Cánh cửa kính hạ xuống, để lộ khuôn mặt quen thuộc của ai đó. Nó há hốc mồm.

- Sao anh chưa đi?

- Đi đâu? – Lâm Duy nhíu mày.

- Đi... hưởng tuần trăng mật. – Nó đứng ngơ người.

- Cô xem bộ ko hiểu cụm từ “hưởng tuần trăng mật” nhỉ? Cô dâu bỏ trốn
rồi thì mình chú rể đi ra sao? – Lâm Duy giải thích rồi mở cửa đẩy nó
vào trong xe.

- Sao anh biết tôi ở đây? Nhỡ tôi đi taxi rời nơi này rồi sao? – Nó thắc mắc.

- Cô đi taxi rồi về nhà họ làm oxin trả nợ à? Cô chạy vội đến nỗi bỏ
quên cả túi xách kìa. – Lâm Duy nhếch mép rồi đưa cái xách chéo màu
trắng cho nó.

Lúc này nó mới vỡ lẽ, hèn gì lúc nãy cứ thấy thiếu thiếu cái gì đấy.

- Tôi biết vì sao cô ko muốn đi máy bay nhưng tại sao ko nói cho tôi biết. – Lâm Duy không nhìn nó những vẫn nói.

- Tôi xin lỗi. – Nó cúi đầu.

Cậu ko nói gì và bất ngờ rẽ vào con đường lạ, ko phải con đường về nhà.

- Đi đâu đây? – Nó lấy làm lạ.

- Đi hưởng tuần trăng mật. – Lâm Duy khẽ cười làm ra vẻ bí hiểm.

Xe dừng lại trước một cánh đồng lau phủ trắng xóa như màu tuyết. Nó
bước xuống xe, chưa kịp định thần trước cảnh đẹp này thì Lâm Duy đã kéo
nó len lỏi sâu hơn vào giữa đám lau.

Những cây lau cao hơn đầu nó và cậu, cà nhẹ vào mặt nó và để lại trên tóc cậu những chấm điểm trắng xóa.

Nó vẫn bước theo Lâm Duy một cách vô thức. Bất ngờ Lâm Duy quay lại phía nó, cười nham hiểm:

- Nhắm mắt lại. – Cậu ra lệnh.

Nó nhắm mắt trong vô thức rồi lại tiếp tục được kéo đi. Chân nó gượng gạo, nó sợ vấp ngã.

- Bây giờ thì mở mắt ra đi! – Lại là cái giọng ra lệnh đó.

Nó lại như một con mèo nhỏ nghe lời, hai mi mắt nhấc lên và đồng thời với việc đưa tay lên ôm trọn lấy mặt đầy thích thú.

- Đẹp quá! – Nó gần như hét lên rồi chạy nhanh vào giữa không gian đó. Không gian đầy màu trắng.

- Đây là trung tâm của cánh đồng lau lại là nơi đón gió nên thoáng
đãng và đẹp tuyệt với những cánh lau. – Lâm Duy tiến đến cạnh nó.

Nó mải mê ngắm nhìn quang cảnh quanh mình, quang cảnh này đã lâu lắm rồi nó ước ao được chìm đắm ở đó.

Những luồng gió mát rượi cứ thổi qua, mang theo vô vàn cánh lau trắng
bay nhẹ nhàng trong không gian như những bông tuyết ở đới lạnh.

Nó dang rộng đôi tay như muốn ôm trọn cả không gian này nhưng nó nhỏ
bé quá, nhỏ bé như một cái chấm nhạt trong xứ trắng thanh cao.

Nó yêu màu trắng! Nó ghét màu đen!

- Làm sao anh tìm được nơi này? – Nó ngồi xuống cạnh Lâm Duy.

- Một lần tình cờ. – Lâm Duy nháy mắt.

Nó chẳng hỏi thêm điều gì nữa. Được sống giữa không gian bát ngát bất
tận của đồi lau bên cạnh người nó yêu liệu có phải ông trời đã quá ưu
đãi với nó? Nếu vậy thì hãy sống đi, hay sống vì nó và vì tình yêu chớm
nở của nó, tình yêu của một con nhỏ 17 tuổi. Cái tuổi 17, ko tròn nhưng
đẹp làm sao!

- Cảm ơn anh! Xem ra tôi không hề nhầm khi quyết định lấy anh. – Nó nheo mắt.

Lâm Duy sượng sùng vì câu nói của nó. Cậu cúi mặt ko đáp mà dù có đáp thì cũng ko biết sẽ nói gì.

“I'll come running, to see you again

Winter, Spring, Summer or Fall,

All you've got to do is call,

And I'll be there, yes I will,

- Alo! – Lâm Duy ra xa để nghe điện thoại.

- <Vụ anh nhờ, em đang điều tra. Nhưng nó có liên quan đến một số
tập đoàn lớn và một vài người máu mặt trong giới thượng lưu.
Liệu....>

- Điều tra rõ cho tôi. Cậu chưa biết tôi là ai à? Những người ấy có là
gì đi chăng nữa đối với tôi cũng ko hề hấn gì, họ sẽ ko dám đụng vào
người thừa kế của tập đoàn nhà họ Lâm đâu. – Lâm Duy mỉm cười hài lòng.

- <Vâng, em sẽ cố nhưng có lẽ sẽ hơi lâu đấy ạ!> - Giọng con trai thăm dò ý kiến.

- Tùy cậu nhưng tôi muốn biết cụ thể tất cả. Làm được ko?

- <Được ạ!>

Lâm Duy cắt máy ngay sau câu nói đó rồi lại tiến về phía nó, bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra.

- Cô thích nơi này đến vậy sao? – Cậu nhìn vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc của nó.

- Umk. Thích. – Nó cười tươi. “Ở nơi này, tôi còn ở bên cạnh một người”

- Vậy mà tôi cứ tưởng chỉ mình tôi thích nó bởi sự yên bình cơ đấy.
Chẳng còn những mối oán thù cần giải quyết, chẳng còn những lo sợ luôn
đe dọa con người. – Lâm Duy ngả lưng ra bãi cỏ.

- Cuộc sống chỉ là một kiếp luân hồi. Ko gây sự với ai thì đâu có mũi
nhọn của sự trả thù nào hướng về phía mình đâu! – Nó nhún vai.

- Suy nghĩ của cô đơn giản thật. - Lâm Duy nhếch mép.

- Cứ hồn nhiên rồi sẽ bình yên. – Nó lại cười và đưa tay đón những cánh lau đang bay về phía mình.

- Rồi một ngày cô sẽ hiểu, một ngày cô sẽ phải đưa mình vào thế giới
“ko phải là kiếp luân hồi”, ko phải “hồn nhiên – bình yên” như cô nghĩ.
Ngày đó... ko xa đâu! – Lâm Duy khép đôi mi mắt và chìm vào những suy
nghĩ của riêng cậu.

=================================

- Anh Key! Em... em có cái này nhưng... – Hoài An ấp úng trước mặt Key.

Cậu nhìn cô bé khó hiểu. Đây là lần đầu tiên thấy vẻ mặt của Hoài An như vậy nhưng công nhận dễ thương thật!

- Anh... phải ăn hết nhé. – Hoài An đưa ra trước mặt Key một chiếc hộp màu xanh dương.

Cậu lại nhìn Hoài An khó hiểu. Lúc đầu định sẽ lạnh lùng cho tới cùng
nhưng nhìn vẻ cún con của cô bé, mặt xụ xuống đầy thất vọng, cậu lấy làm
thương cảm, đưa tay đón lấy hộp đồ ăn.

- Anh ăn đi. – Hoài An cười tít.

- Bây giờ? – Key mở to mắt.

- Vâng, em biết anh chưa ăn gì mà. – Cô bé tỏ vẻ biết tuốt.

Bất đắc dĩ, Key phải mở hộp đồ ra để ăn cho thỏa lòng mong ước của cô gái nhỏ.

Nhưng cái nắp hộp vừa mở ra, hai mắt Key đã chuyển hướng từ hộp cơm
sang Hoài An. Cô bé lại cúi mặt ra vẻ ngượng ngùng. Trong hộp chỉ có độc
nhất một khối cơm hình trái tim và những hạt đậu xanh xếp vòng trên
khối cơm.

- Em xin lỗi.... em chỉ biết nấu mỗi món đó thôi à. – Hoài An suýt khóc khi nhìn vẻ mặt của Key.

- Ko. Ko sao, ăn được mà! – Key an ủi.

- Thật hả? – Hoài An quay phắt 180 độ. – Vậy anh ăn đi.

Giờ Key mới thấm thía câu nói “cái mồm làm hại cái thân”. Cậu khó nhọc nuốt cơm vào bụng. Híc!

- Em biết là nó mãi mãi ko thể ngon bằng cơm của chị Hoài Anh. – Cô bé
nói rồi quay lưng bỏ đi. Hình như khi nhắc đến chị, Hoài An đã khóc.

Trong phút giây nào đó, Key đã muốn đuổi theo và lau nước mắt cho cô
bé nhưng lại thôi. Cái suy nghĩ Hoài An là em gái của Hoài Anh làm cậu
ko thể nào đứng lên đuổi theo.

====================================

Từ hôm valentine đến giờ, Hân Hân lại trở về làm “bảo mẫu” của Thiên
Bảo. Hai cái con người như hình với bóng làm ngứa bắt ko biết bao nhiêu
fan.

- Này này, đi chậm thôi, đợi mình nào! – Hân Hân chạy đuổi theo Thiên Bảo trên sân.

- Sao cứ bám riết lấy tôi vậy? – Thiên Bảo khó chịu.

- Thầy thuốc ko được rời bệnh nhân nửa bước. Lương y như từ mẫu mà. – Hân Hân thuyết giảng đạo.

- Tôi ko phải là bệnh nhân và bạn cũng ko phải là thầy thuốc – Thiên Bảo bực tức.

- Thôi được. Bạn ko phải là bệnh nhân, mình ko phải là thầy thuốc
nhưng vì bạn là bạn của mình và hơn nữa, mình đã từng yêu bạn, rất yêu. –
Hân Hân những tưởng sau câu nói đó, nó sẽ khóc nhưng may thay, nước mắt
cũng lắm lúc rất biết nghe lời.

-.............

- Giờ đứng lại đi, mình ko đi nổi nữa rồi! – Hân Hân chống tay vào đầu gối, thở hổn hển.

Một bóng người xuất hiện trước mặt nó, đồng phục nam sinh, nó đang cúi
mặt nên ko nhìn được mặt con người đó nhưng cảm giác quen thuộc thì có
thừa.

- Mệt hả? – Giọng nói đó cất lên.

- Umk. Cảm ơn đã đứng lại. – Hân Hân ngước mặt nhìn Thiên Bảo, cậu
đứng đó, gần thôi nhưng ko biết có bao giờ cậu sẽ bước về phía nó một
lần nữa ko.

*~*~*

Hôm nay đến phiên Hân Hân và Lam Bình trực nhật. Nhưng Lam Bình đã
biến mất sau khi để lại đơn xin phép nghỉ học 1 tuần. Hân Hân chỉ biết
nó là người đang sống ở nhà họ Lâm chứ vẫn chưa mảy may biết gì về việc
nó đã cưới Lâm Duy và lúc này đây đang hưởng tuần trăng mật.

Có lo vì nghỉ những 1 tuần liền nhưng vì nó bảo ko sao nên cô bạn vẫn cứ đinh ninh như vậy.

- Trực nhật một mình sao? – Giọng nói nữ ở cửa lớp vang lên làm Hân Hân rợn tóc gáy.

Hân Hân quay mặt lại nhìn.

- Bạn là.... Uyên Vân? – Hân Hân nhíu mày.

- Trí nhớ ko tồi. – Cô gái búng tay cái “tách” rồi thẳng hướng Hân Hân mà tiến.

- Có chuyện gì sao? – Hân Hân hơi sợ. Những lời cô gái kia nói vào ngày hôm đó chưa lúc nào phai trong tâm trí nó.

- Có chứ. Bạn tưởng tôi rảnh hơi đến độ ko có chuyện gì mà lại đến tìm
một đứa con gái như bạn sao? – Uyên Vân nghiến răng, hai mắt long lên.

- Một đứa con gái như tôi sao? Bạn có ý gì? – Hân Hân lấy làm khó chịu.

- Một đứa con gái lúc nào cũng bám riết lấy Thiên Bảo, chẳng rời cậu
nửa bước. Bạn đã quên bạn là ai và Thiên Bảo là ai rồi ư? – Uyên Vân
nhếch môi mỉa mai.

- Ko quên nhưng cũng ko đến nỗi nhớ lắm về điều đó. Bởi cả tôi và
Thiên Bảo đều là học sinh BFM, đều là người như nhau cả. – Hân Hân cũng
cười nhại lại làm Uyên Vân điên tiết.

- Bạn quên đoạn ghi âm ấy ư? Trong lòng Thiên Bảo, bạn chẳng là gì cả. – Uyên Vân cười đắc ý.

- Bạn ko nói thì suýt nữa tôi đã quên. Có thể trong lòng cậu ấy tôi
chẳng là gì cả nhưng làm sao bạn biết được trong lòng tôi, cậu ấy là gì
cơ chứ? – Nó cố trấn tĩnh, nó ko thể để Uyên vân thấy nó đau lắm khi nói
ra những lời ấy.

- Bạn...

- Bạn thích cậu ấy? Tại sao ko đi nói với cậu ấy mà phải nói với tôi?
Bạn sợ tôi cướp cậu ấy của bạn sao? – Hân Hân tiếp tục nói.

“Bốp” Năm ngón tay in lên má của Hân Hân.

- Mày nghĩ mày đủ tư cách lên mặt dạy đời tao sao? – Uyên Vân dường như hiện nguyên hình như một con quỷ vậy.

-..........

- Mày sẽ ko bao giờ có được Thiên Bảo. Ko bao giờ. Cậu ấy là của tao.
Mày nhớ đấy, là của tao, của Uyên Vân này, mãi mãi. – Uyên Vân nghiến
răng ken két.

- Tôi là của bạn khi nào? – Một giọng nói thứ ba xen vào cắt ngang dòng suy nghĩ của hai cô gái.

- Thiên Bảo? – Hân Hân và Uyên Vân đồng thanh.

Tên con trai đứng tựa vào cửa lớp từ từ tiến lại về phía hai cô gái.
Khoảng không lặng im dường như Uyên Vân có thể cảm nhận được tiếng trái
tim đập thình thịch trong lồng ngực.

- Nói đi, tôi là của bạn khi nào? – Thiên Bảo xiết mạnh cổ tay Uyên
Vân đưa lên cao, chĩa ánh nhìn vào cô gái đang run cầm cập.

- Mình... mình.... chỉ là mình thích cậu. – Uyên Vân lắp bắp, cô cúi mặt và quay ánh nhìn đi chỗ khác.

- Thật nực cười. – Thiên Bảo nhếch mép. – Ko lẽ chỉ vì vậy mà bạn
khẳng định tôi là một vật chỉ cần bạn thích là có được sao? Bạn xem tôi
là gì? Và tại sao lại đánh Hân Hân?

- Tại sao lúc nào cũng bảo vệ cô ta? Cô ta có là gì của cậu đâu? Chính
cậu đã nói vậy với Thiên Minh còn gì? Cô ta chỉ là một cô gái qua đường
đến rồi đi trong tim cậu thôi mà! Tại sao chứ? – Những giọt nước mắt
của Uyên Vân bắt đầu rơi. Lúc này có lẽ cô đã đủ can đảm để nhìn vào đôi
mắt của người con trai cô thích. Cô muốn biết tại sao dù cô có làm gì
thì trong mắt cậu ấy vẫn ko hề có cô.

Thiên Bảo giật mình. Ko lẽ cô gái kia đã nghe trộm được cuộc đối thoại
đó. Và ko lẽ chính Hân Hân cũng biết? Ko hiểu sao lúc này đây, cậu lo
sợ vô cùng. Nếu Hân Hân biết được cuộc đối thoại kia rồi thì tại sao vẫn
bên cậu, tại sao ko mắng hay thậm chí là cắt đứt mọi liên lạc với cậu.
Thiên Bảo nhìn Hân Hân với ánh mắt đau khổ. Đáp lại cậu, Hân Hân cũng
vậy, dù ko khóc nhưng cậu biết nó đang đau.

- Vì... cô ấy là người tôi yêu. – Thiên Bảo buông tay Uyên Vân và tiến
lại chỗ Hân Hân , kéo nó đi khỏi đó trước sự hụt hẫng của Uyên Vân.

Trên hành lang vắng người, Thiên Bảo vẫn nắm tay nó kéo đi. Hân Hân mỉm cười thích thú.

- Mình... là người bạn yêu à?

- Bạn ngốc đến mức ko biết được đó là câu nói đùa à? – Thiên Bảo đỏ
mặt nhưng về đang quay lưng với nó nên nó ko thể thấy được bộ dạng đau
khổ của cậu lúc này.

Dù cậu có nói gì đi nữa thì ko thể phủ nhận rằng Hân Hân đang rất hạnh
phúc. Lâu lắm rồi nó ko được nghe câu nói này từ Thiên Bảo mặc dù đó
chỉ là một lời <theo cậu> là dối gian.

Nó cùng Thiên Bảo leo lên xe. Thiên Bảo luôn là thế, đôi lúc nó chẳng
thể hiểu nổi những suy nghĩ gì đang xuất hiện trong đầu cậu.

- Tại sao bạn lên lớp tìm mình vậy? – Hân Hân mở lời.

- HẢ? – Lúc này Thiên Bảo mới nhớ ra. Cậu lên lớp tìm nó làm gì nhỉ?
Chỉ là ngồi trong xe thấy vắng, tự dưng chiều nào cũng chở nó đi loanh
quoanh, hôm nay đùng một cái nó biến mất nên thấy lo, chạy lên lớp tìm.
Cậu sẽ giải thích với nó như vậy sao? Ngượng chết mất!

- Vì sao? – Hân Hân chăm chú nhìn cậu.

- Vì... đi ngang qua thấy thế thôi, ai bảo tôi tìm bạn? – Thiên Bảo lảng tránh.

- Thế à? – Hân Hân xụ mặt rồi ngồi yên để mặc cho không khí yên lặng bủa vây quanh.

- Hân Hân này. – Thiên Bảo hạ giọng.

Nó quay sang nhìn Thiên Bảo.

- Bạn đã biết những gì? – Thiên Bảo làm vẻ nghiêm trọng.

Hân Hân hiểu cậu muốn nói gì. Nó cười rạng rỡ hoặc chí ít là cố cười như vậy.

- Biết hết rồi! Hì! Mình biết trong lòng cậu, mình là ai.

- Vậy tại sao bạn vẫn ở bên mình, vẫn giúp mình. Tại sao ko đi thật
xa, đến một nơi ko có mình nhưu bạn vẫn nói? – Thiên Bảo ko nén nổi sự
tò mò.

- Lắm lúc cũng nghĩ vậy lắm chứ, cũng muốn đi lắm chứ. – Hân Hân cười nhạt.

- Tại sao ko làm?

- Mình đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi nhỉ? Có cần phải nhắc lại ko
Thiên bảo, mình yêu cậu! – Hân Hân nói rồi đánh trống lảng – Oh! Mát
quá, hôm nay trời nổi gió rồi, chắc sẽ có mưa đấy!

Nhưng Thiên Bảo ko còn để ý nói gì nữa rồi. Cậu chỉ cần biết nó yêu cậu, thế là đủ còn mưa hay ko có quan trọng đến vậy ko?

Thiên Bảo nhìn Hân Hân, cười hài lòng.

======================================

- Lâm Duy, bóng bay! – Nó kéo áo Lâm Duy, nhõng nhẽo như một đứa trẻ.

- Làm ơn đi, tôi ko phải là ba cô! – Lâm Duy hét lên ôm đầu nhưng vẫn mua cho nó.

- Hì, làm ơn đi, tôi muốn là con anh! – Nó cười rồi chộp lấy chùm bóng bay trong tay cậu và bỏ chạy.

- CÔ ĐỨNG LẠI CHO TÔI. – Lâm Duy đuổi theo.

Hai đứa nó chạy vòng vòng trên vỉa hè. Chùm bóng bay trong tay nó thổi
ngược lại chiều gió. Cả những tiếng cười trong trẻo vang lên như khúc
nhạc đệm cho khúc ca chào mùa.

Chợt, nó khựng lại một cách bất ngờ.

- Cô đừng hòng chạy thoát – Lâm Duy chạy đến cạnh nó, thở hổn hển rồi ra giọng đe dọa.

- Suỵt! – Nó đưa ngón tay chạm môi cậu.

Lâm Duy tòn mắt nhìn nó nhưng nó ko để ý đến cậu nữa, nó tiến bước từ
từ đến bên một cái bóng nhỏ nhắn đang gục đầu ủ rủ cạnh thành hồ.

- Này nhóc! – Nó đặt tay lên vai cậu bé.

Cậu nhóc ngẩng mặt lên nhìn nó, tập vé số trong tay nhóc rung rung theo gió.

- Chị bày cho nhóc cách bán hết vé số này nhé? – Nó mỉm cười thân thiện.

Mặt cậu nhóc bán vé số chuyển hẳn sang sắc thái khác, nụ cười xuất
hiện trên khuôn mặt ngây thơ nhưng đầy sự khắc khổ của cuộc đời đó.

- Ghé tai lại đây! – Nó ghé sát vào tai cậu bé thì thầm điều gì đó.

Một lát sau, nhóc nọ đứng dậy tiến về phía Lâm Duy, chìa tập vé số ra trước mặt cậu:

- Anh mua giúp em đi ạ.

- Anh.... ko chơi mấy thứ này –Lâm Duy nhìn cậu bé đầy tội lỗi.

- Anh ko chơi hay là anh hết tiền rồi nhóc ạ? – Nó dở giọng mỉa mai.

Chạm tự ái, Lâm Duy rút tiền ra với vẻ mặt hậm hực.

- Này nhóc, cầm lấy, ko cần trả lại đâu.

- Ko cần anh nói nó cũng ko có tiền trả lại cho anh đâu. Ngủ ngon nhé
nhóc. – Nó vảy tay chào tạm biệt rồi nhìn thấy dáng vẻ hạnh phcú cậu
nhóc nọ chạy thật xa.

- Sao cô biết nó là nhóc bán vé số dạo, nhớ trên tay nó ko phải là vé
số hoặc nó chỉ mua giúp người ta thôi thì sao? – Lâm Duy thắc mắc nhìn
nó.

- Vì... giữa những người cùng cảnh ngộ luôn có một thứ đồng cảm. – Nó nhìn lên khoảng không vô định trên bầu trời.

- Này, ko phải cô định bảo tôi mua hết những thứ này đấy chứ? – Lâm
Duy nhắn nhó nhìn nó sau khi nó mang đến trước mặt cậu “vô vàn” <biện
pháp nói quá> những đứa trẻ với những thứ cần bán trên tay.

- Tự anh nói chứ tôi có nói gì đâu nà! – Nó mỉm cười lém lỉnh.

- Sao có thể.... – Lâm Duy trố mắt nhìn nó.

- Sao lại ko thể? Bộ công tử nhà giàu cũng có lúc hết tiền à? – Dù
biết là đang bị nó trêu nhưng Lâm Duy vẫn thấy tức để rồi giờ đây, chính
cậu lại trở thành nạn nhân. Một tay cầm bong bóng, xách theo lãng hoa
quả. Tay kia thì ôm tập báo và vé số. Còn chân thì co lên trên ghế,
nhường giày cho cậu nhóc bên cạnh cà cà đánh đánh. Tình cảnh này khiến
cậu ko biết nên khóc hay nên cười.

- Tôi thật là sai lầm khi chọn đi chơi với cô. Kiểu này ko phải là đi
chơi mà đi đày thì đúng hơn. Híc! – Lâm Duy thở ngắn than dài.

- Tôi có ép đâu! Là tự anh muốn đấy chứ. – Nó lại cười toe toét.

- Xử lý đống đồ này sao đây? – Cậu lắc đầu ngao ngán.

- Chuyện nhỏ như con thỏ. – Nó nói rồi đứng bật dậy cầm lấy chùm bóng trên tay Lâm Duy thả lên bầu trời.

- Anh ước gì đi! – Nó nheo nheo mắt.

- Ước gì là sao? – Cậu nhìn nó khó hiểu.

- Là ước điều gì đó anh mong muốn, có thể chùm bong bóng kia sẽ gửi
ước mơ của anh lên Thượng đế. Biết đâu ngài có thể giúp được thì sao? –
Nó giải thích rồi chắp tay lẩm bẩm điều gì đó.

Ko hiểu vì sao cậu lại tin vào những lời nói nhảm nhí của nó. Cậu cũng
nhắm mắt lại và bắt đầu đeo đuổi những ước muốn của riêng mình.

Ước muốn chỉ có Thượng đế thấu hiểu và như nó nói biết đâu một ngày
nào đó những ước mơ ko chờ mà đến, đến một cách bất ngờ....

================================

P/s: Sáng nay Di vừa nghe nói mọi người phát lệnh truy nã Di hả? Híc!
<Ko biết nguồn tin có chính xác ko nữa> Hoảng lắm cơ. Chiều mới đi
học thể dục về mệt bơ phờ mà vẫn phải onl để post tiếp truyện nè! Hì!
Xin lỗi vì sự chậm trễ này nha. Dạo này Di bận lắm, ko tìm ra được một
phút rảnh rỗi nào để onl cả.Một lần nữa xin lỗi mọi người.

Post vội nên chưa kịp đọc những lời com trước trước đó. Giờ Di lùi page đọc đây! Một buổi chiều vui vẻ nha mọi người!

http://forum.zing.vn/dien-dan-gioi-tre/co-mot-dieu-em-khong-biet-anh-yeu-em/t622722/page118.html

☆Jin Nguyễn☆
Danh hiệu[BQT] Điều Hành Tối Cao

[BQT] Điều Hành Tối Cao

Chap 61

- Thiên Bảo, cậu có chuyện gì vui sao? – Thiên Minh vỗ vai cậu bạn đang ngồi cười một mình.

- Ko, à mà có. – Thiên Bảo lại cười.

Thiên Minh nhìn bạn khó hiểu rồi chậm rãi nói:

- Thôi được, cậu ko muốn nói thì cũng chẳng ai ép cả nhưng tớ là bạn của cậu, tớ hiểu.

- Chính vì tớ biết cậu hiểu nên ko cần nói làm gì phải ko? – Thiên Bảo
nháy mắt rồi bước ra khỏi phòng, để lại một mình Thiên Minh.

Có lẽ khi ở một mình, con người ta sẽ bình thản suy nghĩ được nhiều
điều hơn, thấu đáo hơn. Và có lẽ khi ở một mình, tâm tư người ta cũng
“loạn lạc” hơn, trái tim vượt lên trên cả lý trí những chính lý trí lại
kiểm soát con tim.

Từ cái ngày đó, cái ngày mà nó bước vào lễ đường cùng Lâm Duy, trong
tim cậu như bị một đám mây mù che kín, ôm trọn lấy con tim và tạo ra
những nỗi đau không rõ nguyên do.

Hơn ai hết, cậu hiểu rõ mình thích nó và cũng hơn ai hết, cậu biết
rằng nó thích Lâm Duy. Nhưng ai bảo yêu là muốn người mình yêu được hạnh
phúc và cũng ai đó đã bảo tình yêu ko cần sự ích kỷ nhưng nêu ko có sự
ích kỷ thì ko phải là tình yêu.

*~*~*

- Ko có chuyển biến gì sao? – Người con gái trẻ với bộ đồ đen toàn tập đưa ánh mắt sắc lẻm về phía cô gái đang ngồi đối diện.

- Em sẽ cố, nhất định sẽ thực hiện đúng yêu cầu của chị. – Cô gái run run bảo.

- Năm ngày, hạn cuối đấy! – Cô gái “đen” nghiến răng và vẻ mặt đầy suy tư.

- Vâng. – Cái giọng vỡ òa như sắp khóc. – Nhưng... có cần thiết phải....

- Cô quên cái chết của người đó thảm thương như thế nào rồi ư? – Người kia quát lên.

- Ko ko, em chưa bao giờ quên điều đó ngày cả trong mơ.... – Cô gái bỏ
lửng câu nói rồi tiếp bằng giọng nói đầy nước mắt – Nhưng.... có thể
điều đó ko thành thì sao? Người con trai kia ko thể....

- IM NGAY! Bằng mọi giá phải làm hắn phải đau khổ, nỗi đau khổ mà
người đó đã phải chịu cho đến khi nhắm mắt – Tấm ảnh trong tay cô bị
nhàu nát rồi bỗng cô quay lại nhìn chăm chăm xoi mói cô gái nhỏ tầm 16,
17 tuổi – Hay là.... cô yêu hắn?

- Ko ko có chuyện đó! Chỉ là.... – Cô gái xua tay phản bác.

- Vậy thì đi đi, 5 ngày nhớ đấy!

Nắng chiều liếm nhè nhẹ trên làn da trắng xinh của một người con gái
đi trên lề đường. Nắng chiều làm khóe mắt cô long lanh ngấn nước. Nắng
chiều rọi sáng những làn mây mù vây quanh cô gái. Và nắng chiều làm cô
gái nhận ra một điều mà đáng lẽ phải nhận ra sớm hơn rằng trái tim cô đã
có chủ, nó đã mãi mãi thuộc về một người. Cô muốn mỉm cười, cô muốn vui
vì điều đó nhưng cái giờ khắc nụ cười nở trên đôi môi kia thì câu nói
đanh thép đầy tính khẳng định lại hiện về trong miền kí ức.

“Nhất định phải làm cho hắn đau khổ, hắn phải chịu nỗi đau khổ như nỗi đau mà người đó đã chịu cho đến khi nhắm mắt”

Tình yêu của cô với “hắn” lớn lắm nhưng nó ko đủ lớn để che khuất, để
xóa đi nỗi hận thù trong cô. Rốt cuộc thì cô đang làm gì? Làm “hắn” đau
khổ và rồi chính cô cũng sẽ đau khổ? Tim người con trai ấy đau liệu tim
cô có tốt lành hơn chăng? Nhưng có đủ sức không? Cô có đủ sức để cầm dao
đâm vào tim người ấy ko? Mọi chuyện có lẽ đều đã được định sẵn.

- Có biết ko? Em yêu anh nhiều lắm và nếu có đau thì hãy nhớ rằng em cũng đang cùng anh cuốn vào vòng xoáy đó....

~oOo~

- Chị Di đến chơi với Jen hả? – Bé Jen chạy đến vòng tay ôm cổ con nhóc và cười toe toét.

- Cho Jen nè! – Con nhóc chìa gói bánh ra trước mặt bé Jen rồi mắt con bé sáng rực lên.

Jen kéo con nhóc vào nhà bằng mọi giá rồi nhăn nhó:

- Chị Di! Jen đói bụng.

- Người nhà em đâu cả rồi? Người giúp việc cũng ko nấu cơm sao? – Con nhóc thắc mắc nhìn quanh.

- Họ đi hết rồi, hôm nay Jen ở nhà với anh Jun mà anh Jun ko biết nấu cơm.

Con nhóc xoa đầu bé rồi xông xả vào bếp. Tuy là ít tiếp xúc nhưng nấu
nướng là nghề tay trái của con nhóc nên hôm nay cũng muốn trổ tài.

- Ngồi ngoài kia chơi nha! Đợi chị nấu xong rồi hai chị em cùng ăn. – Con nhóc nói vọng ra từ bếp.

Jun vừa bước chân vào nhà, đôi giày màu trắng <mình thích màu trắng
nên cái gì cũng trắng! Híc, xin lỗi!> trước thềm đập vào mắt cậu.

- Ah! Anh....

- Suỵt! – Jun đưa tay làm hiệu.

- Sao vậy Jen? – Di hỏi khi nghe thấy tiếng con bé mừng rỡ.

- Ko sao ạ! Đồ chơi đẹp mà. – Jen cười lém lỉnh.

Jun bước vào bếp, mùi thơm nức tỏa ra khắp gian phòng. Con nhóc vẫn xào xào nấu nấu mà chẳng biết gì cả.

- Bạn có biết đang xâm phạm bất hợp pháp nhà của người khác ko? – Jun tựa vào cửa bếp và phán một câu hùng hồn.

- Huh? – Con nhóc nhìn Jun khó hiểu.

- Làm gì ở nhà tôi?

- Bạn muốn đuổi tôi? – Con nhóc nhíu mày.

- Tôi... – Cậu chưa kịp nói hết câu thì bé Jen đã chạy đếnn cắt ngang.

- Anh Jun, em mời chị Di đến nấu ăn mà!

- Anh cũng nấu được mà bé? – Jun biện minh.

- Vâng, anh nấu được mà ăn xong là em nhập viện gần tháng trời luôn à. – Jen mỉa mai làm Jun đỏ mặt.

- Jen! – Jun hạ giọng sau khi lấy lại được bình tĩnh – Anh là anh hai
em hay chị ấy là chị hai em vậy? Sao lại đi bênh vực người ngoài?

- Người ngoài đâu, một nhà mà! Thôi, anh em mình ra ngoài để chị Di
nấu ăn. – Jen kéo ông anh trai ra ngoài để lại con nhóc khúc khích cười
trong bếp. Quả thật mỗi lần Jen xuất hiện, con nhóc luôn có thể cười như
chưa bao giờ được cười. Con bé Jen đúng là một thiên thần.

- Ngon thật! – Jen suýt xoa.

- Bình thường! Chẳng là gì so với nhà hàng. – Jun nhếch mép phán làm con nhóc hơi tức.

- Jen thấy ngon là được. – Jen cười cười.

- Ăn ít thôi , kẻo nhà hết thuốc đau bụng rồi! – Jun liếc xéo con nhóc.

- Này sao bạn cứ thích gây với tôi hoài vậy? – Con nhóc nhìn Jun khó chịu rồi quay sang cười với Jen – Ăn đi nhóc!

- Chị ở lại đây luôn đi! – Jen níu áo con nhóc ko buông.

- Jen ngoan, chị về kẻo ở lại ko khéo đêm nay có kẻ ám sát chị ko chừng.

- Bạn nói ai đấy? – Jun khó chịu.

- Trúng ai thì trúng! – Con nhóc vẫy tay chào rồi bước lên taxi.

- Sao lại nhìn anh hai như vậy? – Jun nhìn cô em gái khó tính đang lườm nguýt đủ kiểu.

- Tại anh hai mà chị Di về rồi kìa, bữa sau ko cho anh vào nhà luôn. –
Con bé ngúng nguẩy bỏ lên phòng. Jun chép miệng rồi thở dài não nề. Ko
hiểu sao cứ muốn chọc tức con nhóc thế ko biết.

=~=~=~=

- Hắt xì!

- Anh cảm nặng rồi! – Hoài An ngồi xuống cạnh Key.

- Sao em lại ở đây? – Key giật mình.

- Vì ở đây có anh. – Hoài An cười tinh nghịch. Nắng đùa giỡn trên mái tóc màu hạt dẻ của cô bé. – Nè!

- Gì đây? – Key hỏi.

- Thuốc cảm. – Cô bé nhún vai rồi dúi lọ thuốc vào tay Key. – Lần sau
cẩn thận nhé, ko phải ai cũng tốt bụng đưa thuốc cảm cho anh như em đâu –
Nháy mắt rồi bỏ đi.

*~*~*

“Anh đỡ hơn chưa?”

Send.....

Hoài An cất điện thoại rồi thở dài. Bỗng âm báo tin nhắn vang lên, chữ
KEY to đùng giữa màn hình làm cô bé vui sướng đến tột cùng.

“Cũng khá rồi!”

“Cảm ơn anh!”

Send....

“Why? Anh có làm gì đâu?”

“Vì đã trả lời tin nhắn của em”

Send...

Ở một nơi nào đó, có một cô gái đang thích thú với những mộng mơ của
tuổi mới lớn, trên tay cô bé, một nhành hoa sữa trắng tin khôi đang lay
động nhẹ dưới ánh nắng chiều.

Và cũng một nơi nào đó, một chàng trai sững sốt nhưng rồi cùng thản
nhiên để một nét vui thoáng qua khuôn mặt. Trên môi cậu xuất hiện một nụ
cười.

=========================

Nó và Lâm Duy bước chân vào nhà cũng là lúc ánh nắng tắt hẳn ở phía tây chân trời.

- Chào ông! Chào pama ạ! – Cả hai đồng thanh.

- Chào hai cháu! Vui chứ? – Ông nội ân cần hỏi.

- Vâng. – Cùng cười trừ rồi cùng bước về phòng.

Nó mệt lử và nằm bẹp ra giường.

- Ôi chiếc giường yêu quý, tau đã nhớ mày đến chừng nào! – Nó rên rỉ rồi chìm luôn và giấc ngủ ngon lành.

Một tuần quá ngắn ngủi cho những cảm giác hạnh phúc đã trôi qua, những
chuỗi ngày mới lại bắt đầu và bắt đầu từ một giấc ngủ, một giấc mơ, mơ
về một cánh đồng lau trắng xóa....

===============================

- Em muốn anh giúp một việc! – Hoài An từ đâu chạy đến níu tay Key.

- Việc gì? – Cậu bất đắc dĩ đáp lại.

- Đứng yên! – Nói rồi, cô bé nhướn người và nghiêng đầu, cười thật tươi bên cạnh Key.

“Tách”

Ánh sáng nhỏ xoẹt qua khuôn mặt ngơ ngác của cậu.

- Cảm ơn nha! Anh rất ăn ảnh đấy! – Hoài An nói rồi vẫy chào tạm biệt và bước đi.

*~*~*

12h30.

Trăng có lẽ ko ngủ được, vẫn sáng vằng vặc . Hoài An cũng vậy, cô bé
khẽ cười nhìn ngắm ông trăng trên cao, tay mân mê chiếc điện thoại màu
trắng xinh.

Bất giác, những ngón tay chạm nhẹ vào bàn phím điện thoại.

“Đang gọi Key”

- <Có gì ko?> - Đầu dây bên kia, giọng con trai mệt mỏi.

- Ko, chỉ muốn nghe thấy giọng anh thôi. – Hoài An cười.

- <Ko có gì thì anh cúp máy đây!>

- Anh.

- <.....>

- Chúc ngủ ngon!

Tút...tút...tút.....

Cô bé thở dốc, khuôn mặt đượm nét buồn.

Ko biết từ bao giờ, trạng thái này lại đến với cô bé như một người
bạn, người bạn đó luôn gõ cửa ngay cả trong những giấc mơ....

=============================

Đầu đông những ngày có nắng, có gió, trên chiếc xe màu xanh dương quen thuộc, khoảng không im lặng vẫn khéo dài.

- Hân Hân, điện thoại kìa! – Thiên Bảo nhắc khẽ.

- Umk! – Hân Hân gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu, vớ lấy chiếc điện thoại.

- Anh Jun? Có chuyện gì vậy ạ? – Hân Hân nhỏ nhẹ.

- <Em gái yêu quý! Em là người tốt bụng nhất trần đời!> - Jun
lên giọng. Chịu hết nổi với anh chàng này, ai cũng “em gái yêu”.

- Stop! Anh muốn nhờ vả gì hả? Ko cần phải tâng bốc vậy đâu, em vốn
tốt bụng rồi nên anh có nói cũng ko thay đổi được gì đâu ạ! – Hân Hân
cười vang, ko để ý một ánh mắt nhìn cô khó chịu.

- <Hờ! Em gái thông minh! Lam Bình gọi mấy ngày nay ko được. Em... giúp anh một việc nhỏ, làm xong cho kẹo> - Jun dụ.

- Em lớn rồi anh ạ! Hì!

- <Là thế này, cho anh...... &!^#** > - Jun ngập ngừng.

- &*^$%&. OK?

- <Yes! Yêu em gái quá! Em đúng là vị cứu tinh của đời anh.> - Jun vui sướng.

- Thôi được rồi! Em cũng yêu anh mà! – Hân Hân trêu nhưng trò đùa hơi
quá trớn rồi thì phải. Bằng chứng là khuôn mặt ai đó đã đỏ bừng bừng bên
cạnh cô.

Càng ngày Hân Hân càng ko hiểu ông anh Jun này. Chằng biết trong lòng
nghĩ gì nữa nhưng mà thôi, giúp thì giúp cho trót. Nó khẽ cười rồi cất
điện thoại vào túi.

Bỗng chiếc xe phanh gấp bên lề đường làm nó ngã người về phía trước.

Quay sang Thiên Bảo, khuôn mặt cậu hơi chuyển sắc, ko biết có chuyện gì đây?

Đến trước cổng trường, nó vừa đặt chân xuống xe thì nghe thấy giọng nói có vẻ đầy đe dọa của Thiên Bảo vang lên bên tai.

- Ra về, bạn lên sân thượng gặp tôi!

Nó chưa kịp hỏi gì thì chiếc xe đã khuất bóng ở nhà xe trường.

Khẽ lắc đầu, nó bước nhanh về lớp.

Ra về, sân trường vắng lặng, thưa thớt người và có lẽ sân thượng còn vắng hơn.

Những bước chân nặng nề cứ đeo bám nó trên lối lên cầu thang để đến
sân thượng. Phía sau cánh cửa kia chính là Thiên Bảo, là người mà nó yêu
nhưng mà cái cảm giác lúc này thật lạ, chưa bao giờ nó cảm thấy áp lực
như thế này trước khi gặp cậu.

Nó đẩy cửa bước ra ngoài, đằng hắng khẽ ra dấu sự có mặt của mình nhưng dường như Thiên Bảo vẫn ko để ý đến.

Cậu đứng đó, cách nó mười bước chân thôi nhưng sao mà xa thế.

- Cậu gọi mình? – Nó lấy hơi rồi hỏi khẽ.

Ko có tiếng trả lời, Thiên Bảo cứ ý như một pho tượng đứng. Cà vát ca
rô đen trắng tung bay trong gió chiều. Nắng chiều nhuộm màu tóc cậu và
nhuộm luôn cả tâm hồn cậu.

Một tiếng thở dài não nề mà dù Thiên Bảo có cố nén nó vẫn nhận ra.

- Hân Hân này! Tôi nghĩ đến lúc kết thúc trò chơi phục hồi trí nhớ này
rồi. – Cậu nói chậm rãi, chậm hết mức có thể để tai nó có thể nghe và
tim nó có thể đau theo những lời đó.

-.....

Thiên Bảo quay lại phía nó. Ánh mắt cương quyết của cậu xoáy vào tia
nhìn của nó. Đôi mắt đó.... sao lại nhẫn tâm nhìn nó như vậy.

- Vì... dù ở quá khứ hay hiện tại, hình như tôi đã yêu bạn mất rồi!

Ánh nắng chiều ngọt lịm quyện vào mùi hương thoang thoảng. Ko hẳn là
một câu tỏ tình nhưng nó là một bắt đầu, bắt đầu của một kết thúc.

Đôi mắt nó và cậu, chạm nhau ở một điểm nào đó, bất định trên không
trung. Trái tim nó và cậu, kể từ giờ phút ấy lại bắt đầu chung nhịp đập
hay có phải chẳng trước giờ đã vậy, chỉ là có ai đó cố gắng phủ định
điều ấy mà thôi!

================================

☆Jin Nguyễn☆
Danh hiệu[BQT] Điều Hành Tối Cao

[BQT] Điều Hành Tối Cao

Chap 62

Jun ngồi bên cửa sổ trong phòng hội BF, bất giác cậu cười vang. Vừa
xin Hân Hân số điện thoại của ai đó nhưng lại chẳng hiểu mình xin làm
gì.

Đã xin chắc phải gọi thử máy một lần. Nghĩ là làm, Jun bấm bấm điện thoại.

Tiếng tút dài kéo dài như hơi thở của cậu. Đợi chờ, cái cảm giác đợi chờ từng phút một sao mà đau tim đến vậy?

- <Alo!> - Giọng con nhóc lạnh lùng vang lên.

- Ch...chào! – Câu duy nhất Jun có thể nói mà nói cũng ko liền mạch nữa.

- <Ai đó?> - Con nhóc hỏi, giọng đượm chút buồn.

- Là tôi. Tảng băng di động. – Jun trêu.

- <Cúp máy đây!> - Vừa định dập máy thì cái giọng đầy chất mỉa mai của Jun lại vang lên.

- Lạ thật! Sao ko phải là Băng Tượng mà cứ phải là Băng Di nhỉ?

- <Ý bạn là gì?>

- Ko gì cả, tôi đang tưởng tượng xem tình yêu sau này của một con nhóc
lạnh lùng hơn cả băng như bạn sẽ thế nào. – Jun cười tươi.

- <Tình yêu ư? Điên khùng!> - Con nhóc cười nửa miệng rồi dập máy và đôi cái điện thoại sang một bên.

Nhưng có lẽ đó là một hành động tượng trưng cho thần định mệnh. Con
nhóc có biết rằng nó vẫn chưa kịp dập máy, chỉ là một cái bấm hụt thôi.
Con nhóc có biết rằng có một chàng trai ở đầu dây bên kia vẫn còn cầm
khư khư cái điện thoại trong tay để nghe thầm tiếng khóc của một cô gái.
Con nhóc có biết rằng những điều nó nói với con gấu bông trắng to đùng
đã bị người thứ ba biết được. Đó chính là chàng trai đang cầm điện thoại
trên tay.

- Băng Di! Xuống nhà ăn cơm nào con. – Hình như là mẹ con nhóc. Bà gõ nhẹ cửa.

- Con ko đói. Ba và mẹ ăn trước đi ạ. – Con nhóc nói vọng ra.

Và rồi ko thấy tiếng người phụ nữa đáp trả. Và rồi không gian chìm vào
im lặng. Và rồi bắt đầu xuất hiện những tiếng nấc cố nén trong cổ họng.
Và rồi tiếng khóc lớn dần, lớn dần.

Đầu dây bên kia, Jun cảm thấy tim mình nhói theo tiếng khóc của ai đó.
Jun ko hiểu gì về con nhóc cả. Ngoài cái tên, tuổi, giới tính, lớp và
điện thoại thì Jun chẳng biết gì về con nhóc cả. Jun đứng như phỗng cầm
điện thoại trong tay, dường như cậu muốn bóp nát luôn cả điện thoại như
Trần Quốc Toản bóp nát quả cam.

Con nhóc gạt nhẹ dòng nước mắt, quay sang ôm con gấu bông vào lòng, nhủ thầm:

- Mày có biết ko? Tao là một đứa trẻ đáng bị nguyền rủa. Lẽ ra tau ko nên xuất hiện trên cõi đời này...

- Băng Di, ba vào được ko? – Giọng nam trầm vang lên ngoài căn phòng.

- Vâng! – Con nhóc xóa vết tích của những giọt nước long lanh.

Ba con nhóc bước đến ngồi cạnh nó, trên môi ông, nụ cười hiền hậu vẫn luôn thường trực.

- Con khóc à? – Người đàn ông mang giọng nói ấm áp của cái tuổi trung niên nhìn cô con gái yêu quý.

- Ko ạ, có chuyện gì ko ba? – Con nhóc đánh trống lãng.

- Ko có chuyện gì thì ko được nói chuyện với con gái yêu à?

- Con ko có ý đó. Chỉ là hơi lạ. – Con nhóc quay mặt đi hướng khác.

- Sao rồi? Con gái tuổi mộng mơ đã tìm được hoàng tử chưa hả công chúa bé bỏng? – Ba nó lên tiếng đùa.

Con nhóc nhếch mép cười buồn. Ngày gì thế ko biết, sao ai cũng hỏi nó về những chuyện thế này?

- Con lớn rồi vả lại công chúa của ba chưa bao giờ tin vào tình yêu cả.

Người đàn ông nhìn con khó hiểu:

- Ko tin vào tình yêu là sao? Con à... tình yêu là một thế giới màu
hồng đối với những người đang yêu. Nó tuy mơ hồ nhưng lại rất hiện hữu.
Nó là gia vị cho cuộc sống thêm “ngon” hơn. – Ba con nhóc lên bài giáo
huấn nhưng ông càng nói càng khiến con nhóc “ghê tởm” cái thế giới màu
hồng đó.

- Vậy... ba cũng từng ở trong thế giới màu hồng đó với một người con gái? – Con nhóc chăm chú đợi câu trả lời.

- Phải. – Ba nó gật đầu.

- Và người đó.... ko phải là mẹ con? – Đây mới thực sự là điều mà con nhóc muốn hỏi. Nó đã băn khoăn lâu lắm rồi.

- Con... – Một thoáng bàng hoàng. Những gì con gái ông vừa nói lmà ông
sửng sốt. Tại sao con nhóc lại biết điều đó trong khi....

- Ba ko cần phải ngạc nhiên vậy đâu. Từ khi còn là con bé 6 tuổi, con
đã biết rồi. Ba mẹ đến với nhau ko phải vì tình yêu mà là vì trách
nhiệm. Trước khi cưới, mẹ đã mang thai con hai tháng. Chỉ vì con mà ba
mẹ đã phải chôn vùi tình yêu cá nhân của mình để sống quãng đời con lại
trong sự u ám và nặng nề của trách nhiệm đang đè trên vai. – Con nhóc kể
và mơ màng nhìn ra bầu trời ngoài kia. Ước muốn lúc đó chỉ là được bay
lên và thoát khỏi trần thế này.

- Ko phải như vậy đâu con à... – Người đàn ông ra sức thanh minh.

- Mặc dù hai người đã cố tạo nên một gia đình hoàn hảo, cố xây một bức
tường thành kiên cố để bao bọc con, trách cho con khỏi những tổn thương
nhỏ nhất nhưng... con biết hết, con biết sự ra đời của con là một sợi
dây ràng buộc hai con người. Đáng ra con ko nen xuất hiện, như vậy sẽ
tốt cho cả ba mẹ và con phải ko ba? – Con nhóc hỏi, câu hỏi ko cần câu
trả lời.

- Ba... – Giọng người đàn ông nghèn nghẹn.

- Con biết hết! Biết tấ. Ba mẹ chỉ ra vẻ trước mặt con để cho con ảo
tưởng rằng mình có một gia đình hạnh phúc nhưng... đáng tiếc thay, ko
biết bao đêm con thấy ba mẹ cãi nhau, ko biết bao nhiêu đêm con nhìn
thấy ba ôm gối ra phòng sách để ngủ. Rồi... rồi con còn thấy ba đi cùng
một cô gái khác ko phải là mẹ. – Con nhóc khóc, lần đầu tiên từ khi biết
được sự thật phũ phàng đó, nó khóc trước mặt ba.

- Nhưng ba mẹ thật lòng thương con. – Ba con nhóc cố biện minh.

- Phải, ba mẹ thương con nhưng con... con là kẻ đáng nguyền rủa. Vì
con mà ba mẹ ko thể tìm được tình yêu thật sự của đời mình. Có đáng ko?
Tại sao ba mẹ lại cứ phải sinh con ra, tại sao khi sinh ra rồi ko gửi
vào trại trẻ mồ côi mà nuôi con làm gì? Ba mẹ ko thấy bất công sao? –
Con nhóc vỗ ngực, hít một hơi thật sâu rồi hạ giọng. – Con ko cần cái
thứ hạnh phcú ảo đó. B bảo tình yêu là tốt sao? Ba bảo tình yêu là màu
hồng nhưng con lại chẳng thấy thế. Tình yêu chi là một khối khí màu hồng
bị cầm giữa giữa một thế giới màu đen u ám.

- Băng Di, ba xin lỗi con nhưng con phải biết là ba mẹ phải sinh con
ra, ba mẹ phải nuôi con vì con chính là tình yêu của ba mẹ. – ba con
nhóc nhìn con gái đầy đau khổ.


- Ba... nhưng ba phải sống vì tình yêu của mình. – Con nhóc nhíu mày.

- Phải, sống vì tình yêu của mình và con là tình yêu của ba nên ba sẽ sống vì con. – Người đàn ông mỉm cười chua chát.

Ko còn bất cứ tiếng động nào nữa. Con nhóc nhìn người cha của mình.
Những nếp nhăn lộ rõ trên khóe mắt. Con nhóc thầm trách chính bản thân
mình, tại sao nó lại làm đau một người cha mẫu mực như vậy bằng những
lời nói ko ra gì?

- Tất nhiên, con yêu ba.... – Con nhóc cười, chất buồn nhuộm đen cả nụ cười u tối.

- Con gái... – Ba con nhóc dang rộng tay, chuẩn bị làm cái hành động
mà một người cha vẫn luôn làm để cho con họ hiểu rõ, họ yêu nó đến
nhường nào.

- Nhưng vì yêu ba nên con ko muốn ba bị bất cứ điều gì ràng buộc, nhất
là khi sợi dây ràng buộc ba, ko cho ba thoát ra khỏi tù ngục lại là
con, tình yêu của ba. – Nói rồi, con nhóc bỏ ra ngoài.

Người đàn ông bất lực cúi đầu, khẽ buông một tiếng thở dài não nề:

- Ba xin lỗi con, ba ko xứng....

Câu nõi bỏ lững nữa chừng vì tiếng chuông điện thoại thúc giục bên tai.

- Alo. – Người đàn ông nhấc máy, giọng nói tuy có buồn nhưng cũng ko ít phần vui sướng.

Đầu dây bên này, Jun đã nghe được những lời nói của người đàn ông mà con nhóc gọi là ba ấy. Cậu nhếch mép cười.

- Thì ra, đây mới chính là tình yêu mà ông ta nói.

☆Jin Nguyễn☆
Danh hiệu[BQT] Điều Hành Tối Cao

[BQT] Điều Hành Tối Cao

Chap 63

Trời về chiều đêm se lạnh, những cơn gió được thể cứ cuốn tung những
chiếc lá bay lên không trung để rồi đáp xuống một cách nhẹ nhàng trên hè
phố.

Gió làm chiếc áo choàng xanh phớt nhẹ bay bay. Gió khiến cho dáng hình
nhỏ nhắn của cô gái đứng bên hồ như nghiêng ngả và cuốn theo chiều gió.
Gió làm cô gái vốn đã nhỏ lại càng nhỏ hơn giữa không gian bao la nhưng
cô độc này.

- Người ta sẽ nghĩ bạn điên nếu cứ đứng yên như tượng và... có vẻ là
muốn nhảy xuống hồ tự tử đấy. – Jun bước đến bên cạnh con nhóc, hướng
mắt về phía dòng nước yên bình kia.

- Tự tử sao? Nếu có thể. – Con nhóc cười chua chát.

- Tại sao cứ phải giấu mình vào vỏ ốc như vậy? – Jun nheo mắt nhìn con nhóc.

- Ý bạn là gì? Tôi ko hiểu!

- Tôi biết bạn hiểu. – Lời khẳng định của Jun làm con nhóc thẩn thờ, khẽ quay mặt đi hướng khác.

- Phải nhưng vì tôi thích thế. Những người như bạn ko bao giờ hiểu được những người như tôi. – Con nhóc cười mỉa mai.

- Những người như tôi thì sao? Những người như bạn thì sao?

- Đừng cố làm ra vẻ mình hiểu người khác. Điều đó thật tầm thường. – Con nhóc quay lưng bước đi trước sự ngỡ ngàng của Jun.

- Cũng đừng khẳng định người khác ko hiểu mình trong khi mình ko hiểu
gì về họ. – Jun gọi với theo, mặc con nhóc có nghe thấy những gì cậu vừa
nói hay ko.

Gió lại nổi lên, gió mát dịu chứ ko lạnh căm. Con nhóc buông tiếng thở
dài não nề. Ko biết từ bao giờ, cuộc sống này lại nhiều ưu phiền đến
vậy. Ko biết từ bao giờ, cái vỏ ốc con nhóc tự tạo nên cho mình lại cứng
rắn đến vậy, cứng đến nỗi dù có cố thế nào cũng ko thể thoát khỏi nó để
trở về là con người thật của mình.

Một tiếng sét chói tai vạch nên một đường sáng trắng trong đầu óc non
nớt của cô gái 17 tuổi. Đầu óc mông lung, hai tai con nhóc như ù đi,
trước mắt cô là cái cảnh gì thế này. Người đàn ông kia đang khoác vai
một người phụ nữ bước đi một cách hiên ngang trên đường phố đông người.
Đông người thì sao chứ? Cũng chẳng thể lấn át đi cái hình ảnh đáng ghê
sợ kia.

“Tình yêu... uk... thì ra đây mới chính là tình yêu!!! Mình vẫn là kẻ
đáng bị nguyền rủa và là đứa trẻ đáng ra ko nên sống” – Con nhóc thầm
nghĩ rồi ko biết từ lúc nào, những giọt nước lăn tăn đã làm ướt cả khuôn
mặt buồn.

- Người đó là ba bạn sao? – Jun bước đi sau con nhóc từ nãy giờ mới
lên tiếng. Nhìn dáng vẻ sững sờ và những gì đã nghe được, cậu phần nào
hiểu được vấn đề.

Con nhóc ko nhìn Jun, lấy lại bình tĩnh và... cười. Nụ cười thật hiếm thấy bởi lúc đó, đứa con nào có thể cười đây?

- Nhưng... người đi bên cạnh ông ta....

- Ko phải là mẹ bạn. – Jun cắt ngang.

- Sao bạn biết? Bạn còn biết những gì về cuộc sống của tôi đây? – Con nhóc tức giận.

- Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy. Nhìn bạn khóc thấy ko quen xíu nào. – Jun nhún vai.

- Bạn chưa trả lời câu hỏi của tôi.

- Tôi đã nói với bạn đừng vội khẳng định người khác ko hiểu gì về mình
trong khi mình chưa hiểu gì về họ rồi mà. – Jun lặp lại.

- Băng Di. – Người đàn ông kia chạm mặt con nhóc và Jun một cách tình cờ.

- Con gái anh à? – Người phụ nữ bên cạnh ông ta níu níu cánh tay người kia.

- À...uk.

- Bạn có dám đối diện với nó ko? Bạn là kẻ mạnh cơ mà, ko lẽ vì một
nguyên nhân nào đó lại trở nên yếu đuối và sợ sệt đến vậy sao? – Jun thì
thầm vào tai con nhóc.

- Ba/ Con – hai cha con cùng nhau lên tiếng để rồi cùng nhau im lặng.

- Bạn trai con à/Bạn gái ba à? – Một lần nữ lại chạm nhau trong lời ăn tiếng nói.

- Cháu chào bác. Cháu là Jun, bạn khác lớp của con gái bác. – Jun
nhanh nhẩu làm tăng thêm phần “sinh động” cho cuộc nói chuyện đầy căng
thẳng này.

- Chào cháu, cô là...

- Là tình yêu của ba cháu. Cô ko cần nói nữa đâu ạ. – Con nhóc cắt ngang lời người lớn.

- Di, sao lại ăn nói với cô ấy như vậy? – Ba con nhóc cảm thấy hơi tức giận.

- Vì cô ấy là người ba yêu sao? Tại sao ba lại nói dối con? Thà rằng
ba mẹ cứ ký vào đơn ly hôn ko phải cả ba, mẹ và cả con nữ sẽ thấy thoải
mái và hạnh phúc hơn sao? – Con nhóc nhìn thẳng vào mắt ba nó, đôi mắt
ấy sao thật mà lại ảo ghê thế? – Chính vì cả ba và mẹ đều chỉ giấu diếm
tình yêu cá nhân sau cái vỏ bọc của gia đình hạnh phúc nên con mới vậy,
mới cảm thấy tình yêu mà ngày nào phim ảnh báo chí cũng nhắc đến là một
điều thừa thải. – Nói rồi, con nhóc quay lưng đi, nó ko muốn ai đó nhìn
thấy vẻ đau khổ của nó lúc này. Ngày mai sẽ là một ngày mới nhưng ngày
mới đâu hẳn là một ngày tốt đẹp cơ chứ?

===================================

- Lam Bình, lấy giùm cốc nước đi! – Lâm Duy vừa xem ti vi, vừa sai bảo.

- Sao lại bắt tôi, anh ko có tay à? – Nó đốp lại ngay.

- Vợ phải phục vụ chồng mới đúng chứ? – Lâm Duy cười nham hiểm.

- Cho tôi xin, nghe thấy từ vợ chồng mà nổi cả da gà. – Nó giãy nảy.

- Vậy đi ngay vào bếp, mang nước ra đây. – Lâm Duy dùng tay chỉ chỉ.

Nó ngoan ngoãn y như con hổ đã bị thuần phục. Mang nước ra cho Lâm Duy mà cứ muốn đổ cả cốc nước lên người cậu cho hả dạ.

If you wander off too far, my love will get you home....”

- Alo, Hân Hân à?

- <Ko phải mình thì là ai chứ?>

- Chà, dạo này đi chơi với “chàng” nên quên mất bạn bè rồi nhỉ? Đáng buồn thật! – Nó trêu.

- <Ko thèm chơi với bạn nữa!> - Hân Hân vung văng.

- Ơ..thế ko phải à?

- <Thôi, ko nói chuyện đó nữa. Bạn đã đi đâu, làm gì suốt cả tuần qua?> - Hân Hân bắt đầu điều tra.

- Có gì đâu, đi chơi ý mà. Ngày nào cũng ở khách sạn ngàn sao. Hì, khi
nào có thời gian rồi dẫn bạn đến đó nghen. – Nó cười trừ.

- <Mình có việc rồi, lại bye thôi!!!!!!!> - Hân Hân vội vàng dập máy.

Nó khẽ cười. Cô bạn của nó giờ đã có “những mối quan tâm mới” rồi!

☆Jin Nguyễn☆
Danh hiệu[BQT] Điều Hành Tối Cao

[BQT] Điều Hành Tối Cao

Chap 64

“Người đó chết rồi... Cái chết thật là đau khổ... Còn cái tên đã
gây nên sự đau khổ trong lòng người ấy vẫn còn có thể hiên ngang mỉm
cười trên trần gian này.... Hắn nhất định phải chịu hậu quả... Hắn phải
đau khổ...”

“Cô phải làm cho hắn đau đớn đến lúc chết.”


Đêm tĩnh lặng, cô gái nhỏ bật dậy sau một giấc mơ khủng khiếp. Cái chết, niềm đau.

- Làm sao bây giờ? Chị ơi, em phải làm sao bây giờ? – Cô gái khóc nấc lên rồi nhìn ảnh mình trong gương, mỉm cười ẩn ý.

*~*~*

Nó và Lâm Duy vừa vào đến cổng trường thì bỗng từ đâu xuất hiện... 3
tên “điên”, tự dưng nhảy ra quàng vai bá cổ, ôm hôn Lâm Duy “thắm thiết”
và tha hồ nhéo má nó đỏ lừ.

- Ahhhh! Đau. – Nó hét lên.

- Bọn này làm cái trò gì vậy? – Lâm Duy thét lên nảy lửa, ngay lập
tức, trò đùa chấm dứt. Dư âm của nó là một tràng cười dài thật dài.

- Haha...hihi... Chuyện vui mà giấu anh em, muốn phạt gì đây? – Key vỗ vai Lâm Duy và nháy mắt với nó.

Cả nó và Lâm Duy đều thừa hiểu cái “chuyện tốt” của Key là gì nhưng đường chối cãi dù hẹp vẫn phải đi.

- Chuyện tốt gì cơ? – Nó vênh vênh hay cố làm ra vẻ là “ko liên quan”

- Cả tuần qua chàng và nàng làm gì? – Jun chớp mắt, sáng long lanh.

- Làm gì là làm gì? Mà nói vậy là có ý gì? – Lâm Duy gạt phăng.

- Ý gì Nguyên Hoàng nhỉ? Ý gì là sao nhỉ? Nói rõ thế mà cũng ko hiểu.
Giờ mới biết ma lực của tình yêu, nó làm người ta có những suy nghĩ mù
quáng, làm những người vốn thông minh lại trở nên ngu ngu đần đần.
Haha... – Jun ôm bụng.

- Tình yêu gì lúc này? Phải là... – Nguyên Hoàng bỏ lửng câu rồi ba tia nhìn xuyệt ngang nhau, cả ba cùng đồng thanh:

- HÔN NHÂN!!! Haha....hehe...hihi – Tiếng cười man rợn làm nó và Lâm Duy mặt đỏ ửng mà ko thể làm gì nổi.

- Đang lảm nhảm cái gì đó? Có im đi ko? – Lâm Duy quát.

- Ko ko, chỉ là có hai kẻ cưới mà ko cho bạn bè biết rồi lẳng lặng đi hưởng tuần trăng mật “hai mình” ko à? – Jun ngó lơ.

Key nhìn hai gương mặt khắc khổ của nó và Lâm Duy, chàng động lòng
thương cảm, nhẹ nhàng rút ra một tấm thiệp màu trắng viền hồng, bên
ngoài đính thêm một chiếc nơ ở góc trái.

- Xem đi! – Key đưa tấm thiệp cho Lâm Duy, được thể và cũng vì tò mò, nó kiễng chân lên xem.

- Ngày cưới của hai người, bọn này đi chơi ko về nhà, sáng lại ngủ dậy
muộn nên tấm thiệp được nằm trên bàn từ ngày này sang ngày khác, mấy
hôm sau mới phát hiện. – Key giải thích.

- Ông nội Lâm Duy “nhanh tay lẹ mắt” thật! Ko biết danh sách những
người nào được gửi thiệp nữa. Mà ko biết chừng tin này lan rộng rồi ý
chứ. Tội nghiệp em gái anh – Nguyên Hoàng nhìn nó đầy bí ẩn.

- Mấy anh này! – Nó nhíu mày khó chịu rồi ngúng nguẩy bỏ vào lớp.

Lâm Duy ngẩn người nhìn nó bước đi.

“Hợp đồng giữ a tôi và cô.... có kết thúc theo cách này hay chăng?

Điều 2: Không được tiết lộ cho bất kì ai về quan hệ giữa hai bên.

*~*~*

- Nói chuyện với em một lát được ko? – Hoài An bước đến trước mặt Key.

- Xin lỗi, anh đang bận. – Key tìm cách tảng lờ cô bé.

- Năm phút thôi. – Cô bé níu áo Key mà có vẻ như là van xin.

- Umk.

Trên băng ghế đá dài, Key ngồi im lặng, lâu lâu lại ngước nhìn Hoài An
đầy khó hiểu. Cô bé xin cậu năm phút nhưng trên thực tế đã gần năm phút
trôi qua, ko hiểu cô bé đang và sẽ làm gì nữa.

- Em hẹn anh ra chỉ để ngồi thế này thôi à? – Key lên tiếng.

- Em biết là chưa qua năm phút phải ko? - Hoài An vẫn ko nhìn Key.

Key nhìn Hoài An chăm chú. Đây dường như ko còn là cô bé của ngày
thường. Hoài An mà cậu biết ko hề có những phút giây đầy suy tư và trầm
lắng như vậy hoặc ít ra thì những phút giây đó ko phải dành cho cậu.
Hoài An nhí nhảnh, tươi vui như ánh nắng mai buổi sáng, còn giờ đầy, bên
cạnh cậu, cô bé như một nét đẹp hoàng hôn, trầm buồn và... tĩnh lặng
đến lạ thường.

- Em sắp đi rồi. – Cô bé bình thản nói.

Thoáng ngạc nhiên trước tin này vì thú thật nó cũng hơi bất ngờ khi cô
bé ngày nào cũng bám riết lấy cậu giờ lại chủ động rời xa cậu.

- Vậy hả? – Key cố lấy lại vẻ bình tĩnh với lại trước giờ, cậu vẫn luôn vậy, thản nhiên đến mức vô tâm.

- Em chỉ muốn nói tạm biệt anh. – Vẫn ko nhìn Key lấy một lần.

- Vậy thì chúc em sống tốt. – Key cười nhưng nụ cười lại mang ý nghĩ xã giao thông thường.

- Anh ko có gì để nói với em ngoài câu đó sao? – Hoài An quay lại nhìn
Key, ánh mắt cô bé chan chứa sự thống thiết nhưng lạ rằng nhìn vào đôi
mắt ấy, ai cũng thấy rõ rằng cô bé đang rất hài lòng.

- Em muốn nghe gì nữa sao? – Key nhíu mày.

- Ko. Tốt thôi! – Hoài An nhẹ nhàng đứng dậy và lướt ngang qua Key như
một cái bóng, một cái bóng vô tình nhưng liệu cái bóng đó có vô tình
như người ta vẫn nghĩ hay ko?

Sống mũi cay cay, Hoài An đã khóc nhưng hãy tin rằng cô bé khóc là vì
mãn nguyện, sung sướng chứ ko phải là vì tiếc nuối, đau khổ...

Chị gái cô bé, Hoài Anh – người yêu cũ của Key – đã chết. Người con
gái ấy ra đi trong sự đau khổ tột cùng. Hoài An ngây thơ và trong sáng,
Hoài An cả tin và yếu đuối. Chính vì cái chết của chị gái là một cú
shock quá lớn cho một cô bé lúc ấy mới chỉ 14 tuổi nên cô bé luôn luôn
tin rằng người bạn trai cũ chủa chị mình chính là người đã đem màu đen
đến cho cuộc đời chị gái cô, là người cướp mất “người thân duy nhất” ra
khỏi cuộc đời cô.

“Hãy làm cho hắn đau khổ như nỗi đau mà chị Hoài Anh đã phải cắn
răng chịu đựng cho đến lúc chết, nếu ko làm được như vậy đừng bao giờ
nhận mình là em gái của Hoài Anh..”


Lời nói đó như một lá bùa trói buộc cô bé với số phận nghịêt ngã.
Nhưng cô bé yêu Key, đó là điều ko ai có thể phủ nhận. Lắm lúc, giữa
những giấc mơ ùa về mang theo hình ảnh chị gái với guơng mặt trắng bạch
làm cô bé ko khỏi bàng hoàng. Nhìn Key cười đùa đối với cô bé - một
người thầm yêu cậu – là một niềm vui sướng – nhưng còn với Hoài An – em
gái của Hoài Anh - lại là một nỗi căm tức đến tận xương tuỷ.

Rời xa Key… một cách giải thoát ko phải là tốt nhất nhưng làm người
mình yêu đau khổ quả là ko nhẫn tâm vả lại Hoài An vẫn luôn nghĩ rằng
Key chưa hề yêu cô nên có ở lại cũng chẳng ích gì. Chi bằng cứ để thời
gian làm mờ đi tất cả… tình yêu và thù hận… có đúng sẽ phai dần theo
tháng năm…

Đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh nhưng cũng đừng bao giờ bảo hoàn cảnh ko ép buộc con người…

========================

Về Đầu TrangThông điệp [Trang 7 trong tổng số 14 trang]

Chuyển đến trang : Previous  1 ... 6, 7, 8 ... 10 ... 14  Next

Facebook comment

Tìm kiếm với Google

Loading ...